Mộ Dung Trúc khẽ nở nụ cười, nụ cười kia khiến sấc mặt Lý Vân Tiêu càng thêm khó coi, lòng không ngừng chìm vào đáy cốc, chuyện cũ từng màn xuất hiện trong đầu hắn, tựa hồ có chỗ mấu chốt gì đó đang ẩn ẩn hiện lên.
Trên mặt Mộ Dung Trúc tràn đầy vẻ khinh miệt, khẽ nói:
– Tuy rằng ngươi thay đổi dung nhan, nhưng ta nhận ra được, ngươi chính là nam nhân lấy đi Nguyệt Đồng trong Địa Lão Thiên Hoang ngày đó.
Thân hình Lý Vân Tiêu đột nhiên chấn động, trong nội tâm trầm trọng như tưới chí, rung giọng nói:
– Ngươi rốt cuộc là ai, đến cùng đang nói bậy bạ gì đó, ngươi nói rõ ràng cho ta đi.
Mấy chữ cuối cùng kia cơ hồ như là rống lên, phảng phất như dùng hết tất cả khí lực của hắn vậy.
Mộ Dung Trúc dùng ánh mắt hài hước nhìn qua hắn, cười nhạt một tiếng, nói:
– Kỳ thật trong lòng ngươi đã sớm biết rõ ta là ai rồi, không phải sao? Chủ nhân cỗ thân thể này vốn là cửu giai đỉnh phong, cường giả tối đỉnh phong, phiến thiên địa này hiện giờ dường như đã không còn Thập Phương Thần Cảnh tồn tại nữa, thử hỏi người phương nào có thể giết hắn?
Xương ngón tay Lý Vân Tiêu xiết vang lên một hồi răng rắc, không biết từ nơi nào dâng lên một cổ lực lượng, khí tức toàn thân trở nên lạnh băng, lạnh giọng nói từng chữ:
– Vậy Mộ Dung đại ca rốt cuộc là chết như thế nào? Thỉnh ngươi nói cho ta biết, Thiên Tư
Mộ Dung Trúc nở nụ cười, nói:
– Ngươi rốt cục dám thừa nhận suy nghĩ trong lòng mình rồi, về phần chủ nhân cỗ thân thể này, mặc dù không phải trực tiếp chết tay ta, nhưng không có ta hắn còn không đến mức sẽ chết, năm đó những người kia của thành Hồng Nguyệt ai có thể tổn thương được hắn chứ?
Cảm xúc Lý Vân Tiêu khó có thể bình tĩnh, tựa hồ một chân tướng đang được cởi bỏ, hơn nữa có một đáp án khó có thể thừa nhận đang chờ hắn.