Bốn người vừa mừng vừa sợ, đang định xuống dưới xem xét, đột nhiên trong đoàn đen kịt kia ẩn ẩn hiện ra một vật ra, dĩ nhiên là một đôi mắt lăng lệ ác liệt đang lẳng lặng nhìn chằm chằm vào bốn người bọn hắn.
– Cái này...
Bốn người đều cả kinh toàn thân rét run, con mắt kia không có bất kỳ thần sắc này, lạnh như băng, giống như mấy năm qua vẫn một mực im im lặng lặng ở đằng kia, hoàn toàn không phải ánh mắt con người.
Ngay khi bốn người tâm thần đại chấn, hoảng sợ phát hiện bản thân mình đã đứng trong một đại điện đen kịt, chỉ có kim loại trên một ít cây cột lạnh như băng ở bốn phía là thỉnh thoảng còn chiết xạ ra một ít ánh sáng âm u.
– Đây..., đây rốt cuộc là ảo thuật hay là chân thực?
Lý Vân Tiêu trong lòng hoảng hốt, tình hình lúc này ngay cả hắn cũng không phân ra thật giả, cảm giác bốn phía giống như thật sự rõ ràng, cũng không phải hư ảo.
Vũ Trác cũng cả kinh nói:
– Nơi này có lẽ chính là chỗ hạch tâm, nơi cất giấu Thiên Tư rồi?
Trong âm thanh của hắn mang theo mừng rỡ và kích động, bắt đầu tìm kiếm bốn phía. Tuy rằng một mảnh đen kịt, nhưng thần thức và ánh mắt cũng không bị ngăn trở, hoàn toàn có thể điều tra.
Lý Vân Tiêu cũng quét qua đại điện một lần, không có bất kỳ phát hiện nào cả, duy nhất khiến cho hắn khác thường chính chất liệu cấu thành đại điện này không phải vàng không phải đá, không biết do thứ gì tạo thành, tựa hồ cực kỳ chắc chắn.
– Cái gì cũng không có, trống trơn sao? Sao có thể vậy được.
Vũ Trác sau khi cẩn thận quét qua, thần sắc thất lạc cả kinh kêu lên:
– Chẳng lẽ là người thành Hồng Nguyệt đã tới trước rồi?
Lý Vân Tiêu cũng tràn đầy hồ nghi, biệt viện Hoàn Quân kia đã truyền tống bọn hắn đến đây thì nhất định không phải vô duyên vô cớ, khẳng định có lý do, nhưng trước mắt ngoại trừ một tòa đại điện trống rỗng ra cũng không còn vật gì khác nữa.