Tên tộc nhân Phệ Hồn Tộc kia cũng cực kỳ vui mừng, Bất Quang Lượng ở đây, liên thủ bắt lấy Viên Hầu khẳng định không thành vấn đề, hơn nữa cũng sẽ không bị Trần Khai Hồng khi dễ nữa.
Sắc mặt Trần Khai Hồng biến hóa, lúng túng khó xử nở nụ cười vài cái, nói:
– Quang Lượng huynh tới thật đúng lúc, ta và hai vị cao đồ quý phái đang bị đầu yêu vượn kia ngăn cản, không cách nào tiến vào trong núi, hiện giờ có Quang Lượng huynh ở đây thì không phải sợ rồi
Thân ảnh khô gầy của Bất Quang Lượng hiển lộ ra trong mê vụ chi hải, cười hắc hắc nói:
– Ta sao có thể đi, hồn nô của ta vẫn còn trong lúc ngủ say, hiện giờ chính là một người tay trói gà không chặt, còn xin phiền Khai Hồng huynh bảo hộ ta nhiều một chút a!
– Hừ, tay trói gà không chặt còn có thể vượt qua mê vụ chi hải, nếu có lực trói gá, vậy chẳng phải chỉ cần nhấc tay giơ chân là đủ để chém giết hết chúng ta sao?
Trong mê vụ truyền đến thanh âm khinh thường của La Nguyên Khải, ngay sau đó thân ảnh của hắn cũng dần dần xuất hiện.
Trần Khai Hồng đại hỉ nói:
– Nguyên Lhải huynh cũng tới, vậy thì bắt lấy vượn này chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay rồi.
La Nguyên Khải liếc nhìn mọi nơi, nói:
– Không bằng đợi lát nữa đủ mọi người rồi tính đi, Mê vụ chi hải này tuy rằng thần kỳ, nhưng thật ra cũng không nguy hiểm gì, ngược lại bên trong cự sơn này lại mang đến cho người một loại cảm giác cực kỳ không đơn giản a.
Ba tên hòa thượng không có nước uống, ai cũng không muốn xuất nhiều lực, lại tiếp tục đợi người khác tới
Lý Vân Tiêu ở trong sương mù thở dài trong lòng, những người của bảy đại phái này mỗi người thực lực cao cường, mỗi người như rồng, nhưng khi liên hợp lại thì mỗi người đều như trùng cả.
Hắn tiếp tục ẩn trong sương mù điều tức thương thế, không biết qua bao lâu, ngầm trộm nghe được đối thoại, sau đó mới từ từ phục hồi, một thân thương thế cũng khá hơn rất nhiều, cơ bản không có gì đáng ngại cả.