Thừa Hạo Miểu trong nội tâm đột nhiên chấn động, ngưng mắt nhìn lại, chỉ thấy trên rể cây khô héo kia quả nhiên có đường vân thất diệp, phân ra đều đều, bày biện ra hình thái một đóa hoa sen, hắn đột nhiên hoảng hốt nói:
– Chẳng lẽ... Chẳng lẽ gốc linh hoa này chính là Thất Diệp Kim Liên sao?
Tất cả mọi người kinh hãi, toàn bộ đều nhìn sang, quả nhiên không khác gì Lý Vân Tiêu nói, nếu nói đây quả thật là Thất Diệp Kim Liên vậy thì giá trị khó mà đánh giá, mọi người thậm chí nguyện ý buông tha cho cái gọi là Thiên Tư kia để đổi lấy vật ấy
Lý Vân Tiêu nhìn thần sắc mọi người, lạnh nhạt nói:
– Vật ấy cũng không phải là Thất Diệp Kim Liên.
“Hô”
Mọi người lúc này mới nhẹ thở ra.
Lý Vân Tiêu nói:
– Vật ấy gọi là Thất Diệp Tiên Liên, bảy lá cây của Thất Diệp Kim Liên mỗi một ngàn năm nở một mảnh, muốn thành thục thểnguyên vẹn, phải nhảy vọt bảy ngàn năm. Đợi đến sau khi thành thục, hoa này cũng không héo tàn, mà tiếp tục hấp thu Thiên Địa linh khí tiếp tục phát triển, mà qua tiếp mỗi ngàn năm nữa, một mảnh lá cây sẽ tróc ra, nhưng linh khí trong đó đều bị hoa sen hấp thu, thẳng đến bảy ngàn năm sau, lá cây tróc ra sạch, tất cả linh khí và dị lực đều bị hoa sen hấp thu, lúc này mới có thể gọi là Thất Diệp Tiên Liên, liên này đã vượt qua phạm trù cửu giai, sau khi dùng vào sẽ có gì khác thường cũng không ai biết.
– À?
Tất cả mọi người triệt để trợn tròn mắt, Thất Diệp Kim Liên kia đã là vật trong truyền thuyết, loại tiên liên này càng mới nghe lần đầu, quả thực như đang nghe thần nói vậy.
Nhưng ít ra tất cả mọi người đã hiểu rõ thành Hồng Nguyệt đã nhận được tài phú cỡ nào. Thừa Hạo Miểu sau khi sửng sốt một chút, ngay cả hô hấp cũng có chút khó khăn rồi, nói:
– Ý ngươi là nói trong tay Khương thành chủ có thần dược thập giai sao?