Thần sắc trên mặt Bất Quang Lượng thay đổi vài lần, tựa hồ thập phần do dự, giống như đang suy tư gì đó vậy
Đột nhiên trong mắt của hắn hiện lên một tia kiên nghị, đột nhiên hai tay liền tục kháp động, đánh ra một ký hiệu cổ quái.
Mà Hồn nô kim sắc trên cánh cửa kia cũng lập tức phát sinh biến hóa, lập tức hóa thành một đoàn, sắc mặt lần trở nên dữ tợn, trựa tiếp lao ra khỏi cánh cửa kia, há to mồm một ngụm cắn tới Ma Ha cổ tự kia.
– À?
Thừa Hạo Miểu ở bên không nhịn được kinh hô lên, sợ tới mức lui về sau một bước.
Mọi người cũng há to miệng, không thể tưởng được lại là một màn như vậy, bắt đầu nhao nhao cảnh giới, sợ phát xảy ra biến cố ngoài ý muốn gì đó.
“Ọt ọt”
Nhìn bộ dạng Hồn nô kim sắc kia, trong cổ họng Bất Quang Lượng cũng vang lên thanh âm “Xì xào”, thần sắc khẩn trương dị thường, quyết ấn trong tay trở nên cực nhanh, nháy mắt công phu đã đánh ra mấy trăm pháp quyết, đều bay vào trong Hồn nô kim sắc.
Hồn nô kim sắc sau khi cắn nuốt Ma Ha cổ tự tựa hồ không có biến hóa gì quá lớn, chỉ là bộ dạng như ăn quá no nên thấy khó chịu vậy. Nhưng dưới các loại pháp quyết của Bất Quang Lượng sắc mặt nó cũng chậm rãi bình tĩnh lại, hai mắt dần dần khép lại, cuối cùng giống như ngủ thiếp đi vậy
Trên mặt Bất Quang Lượng lại lộ vẻ mừng như điên, vội vàng duỗi tay ra, vẫy lấy Phệ Hồn Phiên trên không trung, lập tức vẻ u ám đầy trời đều bị thu vào trong, bay về lại trên tay hắn, hắn còn không nhịn được bật cười lên.
Trên đại môn sau khi mất đi Ma Ha cổ tự kia, linh khí trên đại môn lập tức tán không, những bức vẽ núi non sông ngòi, chim quý thú lạ kia cũng không còn, lần nữa biến về lại trạng thái bình thường.
Tất cả mọi người có chút không thể kịp phản ứng, đặc biệt là Lý Vân Tiêu và Vũ Trác, bọn hắn biết rõ sự lợi hại của dị thường, mắt thấy vậy mà có thể trực tiếp nuốt mất, quả thực đã phá vỡ nhận thức của bọn hắn, trong đầu tràn ngập các dấu chấm hỏi