La Nguyên Khải đột nhiên mở miệng nói, trong mắt chớp động tinh mang, tựa hồ cảm thấy rất hứng thú với đám Phong Tử này.
Trần Khai Hồng nói:
– Nghe nói Nguyên Khải huynh có một loại ngự trùng chi thuật, xem ra là sự thật, hôm nay có thể mở rộng tầm mắt rồi.
Hắn thoáng cái thối lui ra ngoài mấy chục thước, trực tiếp nhượng xuất không gian ch La Nguyên Khải phát huy.
Người còn lại cũng ước gì có người xuất đầu, đều nhao nhao thối lui về sau.
Chỉ thấy Phong Tử đầy trời từng đoàn từng đoàn bay về phía La Nguyên Khải, trong khoảnh khắc liền vây kín lấy hắn.
Trước ngực La Nguyên Khả huyễn hóa ra một kiện chiến y nhỏ, phát ra đạo đạo ánh sáng tím, ngưng tụ ra lực phòng ngự ở quanh thân, lập tức ngăn trở lấy phong đoàn kia.
Nhưng rất nhanh sắc mặt hắn liền đại biến, ánh sáng tím kia nhanh chóng giảm bớt đi, không ngừng bị Phong Tử thôn phệ, trong lòng của hắn cả kinh, phát hiện mình tựa hồ đã đánh giá sai những lực thứ này rồi. Trong lúc bối rối hắn vội đánh ra mấy đạo quyết ấn, từ trong tay ném ra một cái túi bình thường.
Cái túi kia bay vào không trung, trên túi vốn bình thản không có gì lạ đột nhiên hiện ra từng vòng hoa văn màu vàng, giống như ký hiệu cổ quái nào đó tách ra kim mang, dưới sự khống chế của hắn miệng túi liền mở ra, một đạo vòng xoáy rất mạnh lập tức hình thành chỗ miệng túi, bắt đầu điên cuồng thu nạp Phong Tử vào trong.
Rất nhiều Phong Tử bị hút và trong thành đoàn, tiếng ồn ào thoáng cái giảm bớt đi rất nhiều.
Thần sắc Bắc Minh Đồng Phương động dung, nói:
– Ngự trùng chi khí thật mạnh, cũng không biết có thể nuốt bao nhiêu. La Nguyên Khải đạt được những Phong Tử này, sợ rằng thực lực sẽ tăng nhiều rồi.
Hoa văn màu vàng trên túi càng ngày càng sáng, tựa hồ đã đến cực hạn, cổ hấp lực kia cũng dần nhỏ đi.