Bắc Minh Đồng Phương mặt không đổi sắc nói:
– Mọi người đều là thất đại môn phái, không cần xa lạ như thế, Lưu Diễm này tự nhiên là thuộc về Long gia, tất cả mọi người không có ý kiến. Chỉ là nếu phía trước còn bảo bối khác thì hy vọng Long gia cũng có thể nhường cho một chút, chỗ tốt tất cả mọi người đều nên có phần mới đúng.
Lần này người ba phái khác cũng đều phụ họa theo, lời này hoàn toàn hợp với tâm khảm mọi người nên đều nhao nhao đồng ý.
Vũ Trác chán nản, mặt cũng phát xanh rồi, tất cả đều là một đám tiểu nhân vô sỉ, khiến hắn tức đến không biết nói lời nào nữa
Rất nhanh, Lưu Diễm kia liều mạng giãy dụa, bị thu vào trong Bách Linh Đồ, trở thành một bức họa trong đó. Họa trục lập tức bị thu vào, bị Vũ Trác lập tức thu vào trong mi tâm.
Hai tên Long gia khác lúc này mới nhẹ thở ra, nhao nhao vận khí điều tức, thoáng khôi phục một chút khí lực.
– Pháp tắc thế gian trước giờ đều là cường giả có quyền, có bản lĩnh thì tự mình cầm thôi.
Vũ Trác vừa dứt lời liền lập tức tiến về trước.
Trên mặt mọi người lộ ra dáng cười, bọn hắn muốn đúng là người mở đường, nguyên một đám đều lục tục theo sao.
Chỉ còn lại Trần Phong và ba người ở phía xa không dám tiếp tục tiến lên, định dừng lại đây cho đến khi Bí Cảnh chấm dứt, truyền tống ra ngoài.
Sau khi suy nghĩ một chút, ba người cũng trở nên thản nhiên, bắt đầu ngồi xuống điều tức, an dưỡng thương thế trên người.
Hơn nữa dưới Cực Dương chi lực như thế này thì đây cũng là một chỗ tu luyện khó cầu, ở chỗ này nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng cũng coi như có thu hoạch rồi.
Trong lòng Bắc Minh Lai Phong đột nhiên khẽ động, quay đầy lại nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu đang thản nhiên đi tới ở sau đội ngũ, âm lãnh nói: