Đối với thái độ của ba người vừa mới xuất hiện hắn sinh ra cực độ phản cảm, nhịn không được mỉa mai.
Những người khác cũng gật đầu thập phần đồng ý, các ngươi đã có ý khinh thường chúng tam tự nhiên chúng ta cũng lười nể mặt các ngươi.
Thất đại môn phái, nhà nào cũng cảm giác mình cao cao tại thượng, là tồn tại coi trời bằng vung, muốn để cho hợp tác công bằng là điều hết sức khó khăn.
Trên mặt ba người Long gia hiện lên vẻ tức giận, người cầm đầu tên là Vũ Trác, lạnh giọng nói:
– Lực lượng các thế lực ngang nhau, cũng không đại biểu lực lượng ba người chúng ta và mấy con kiến hôi các ngươi ngang nhau, nhất là chỉ mỗi việc một con hậu duệ của Lưu Diễm Quang La mã cũng không bắt được, thật khiến cho thất đại môn phái mất mặt.
– Lưu Diễm Quang La?
Tất cả mọi người hơi sững sờ, không thể tưởng tượng thế mà ba người này lại nhận ra lai lịch của con yêu thú, chỉ có diều danh tự cực kỳ lạ lẫm, tựa hồ căn bản là chưa từng nghe qua.
Bất Quang Lượng trầm tư sắc mặt, đột nhiên cả kinh, sợ hãi nói:
– Thượng cổ chân linh Lưu Diễm Quang La? Không ngờ là hậu duệ chân linh?
– A? Không thể tưởng được, trong các ngươi cũng có người có chút kiến thức.
Vũ Trác mỉa mai nói:
– Không cần ngạc nhiên, chỉ là hậu duệ chân linh mà thôi, còn kém cực xa. Các ngươi đều lui ra đi, ta liền thoáng bày ra một điểm lực lượng cho các ngươi mở mang tầm mắt.
Tất cả mọi người nghe được lời đó đều giận dữ, La Nguyên Khải lạnh lùng châm chọc nói:
– Đều là hậu đại chân linh, huynh đệ các ngươi tương tàn không tốt lắm đâu?
Trong mắt người Thiên Lĩnh Long Gia hiện lên một tia tàn khốc, ba ánh mắt đồng thời nhìn tới, Vũ Trác lạnh giọng nói:
– Ngươi nói cái gì? Xem ra trước khi bắt Lưu Diễm cần hoạt động gân cốt một chút.