– Cái gì?
Tất cả mọi người đều cả kinh, tuy rằng Trần Văn là tiện tay, nhưng hắn dù sao cũng là Võ Đế tứ Tinh đỉnh phong, hơn nữa thân là thành viên trung tâm Đao Kiếm Tông, tu vị kiếm khí hơn xa cùng bậc nhưng cũng chỉ có thể hơi chiếm thượng phong
Trong lòng Bắc Minh Lai Phong và Thừa Hạo Miểu càng kinh hãi dị thường, bọn hắn thấy qua Lý Vân Tiêu đánh một trận với Nhuận Tường, căn bản không mạnh như vậy
Chuyện gì xảy ra?
Căn cơ võ đạo của hắn không phải bị hủy, khó có thể tiến bộ nữa sao?
Hai người nhìn một cái, đều thấy vẻ kinh hãi và nghi hoặc trong mắt đối phương, còn có ngưng trọng thật sâu.
– Ồ?
Lão giả bên người Trần Phong cũng phát ra một tiếng kêu nhẹ, cảm thấy có chút khó tin, thoáng giương mắt lên, trọc khí trong con ngươi xua tán đi không ít.
Trần Văn nghe thấy mọi người kinh ngạc, càng thẹn quá hoá giận, vốn cho rằng một ngón tay của mình dù thế nào cũng sẽ khiến đối phương chật vật không chịu nổi, thậm chí phế đi đối phương, không nghĩ tới cũng chỉ thổi bay góc áo, khiến hắn tức giận đến bốc khói.
– Không biết tốt xấu
Trần Văn lạnh quát một tiếng, một đạo kiếm chỉ điểm ra, lập tức một thanh trường kiếm phù hiện trên không hắn
– Nhất Thức Vô Thanh
Trường kiếm ra khỏi vỏ, cả người hắn hợp nhất vứi kiếm thức chém thẳng đến, trường kiếm xé rách bầu trời, vô cùng nhanh, uy thế kinh người
Lý Vân Tiêu ở trước mặt mọi người không dám động dùng thiên kiếm đồ, tuy rằng thiên kiếm đồ mấy ngàn năm chưa bao giờ hiện thế, nhưng dù sao cũng là trấn cung chi bảo của Thần Tiêu Cung, ở đây lại đều là tinh anh của bảy đại phái, khó chắc không có người nhận ra.
– Thiên thu nhược tuyết, bán hề như mộng, nhất đao trấn hồn
Thiên Thu Bá Đao lập tức hóa thành bản thể thi biệt, đao mang như biển tản ra, phóng lên trời, uy thế kia vậy mà tương xứng với Nhất Thức Vô Thanhcủa Trần Văn khiến cả bầu trời hóa thành hai nửa phân biệt rõ ràng