Lý Vân Tiêu cũng từng nghĩ qua chắt lọc lôi điện trên người Huyền Lôi Kinh Vân Hống, từ sau khi bước vào Võ Tôn, lôi điện chi lực của Huyền Lôi Kinh Vân Hống cũng sinh ra dị biến nhất định, lộ ra một mảnh vàng óng ánh, nhưng thực lực của nó không đủ, lôi đình kia tuy rằng rất có uy lực, đối với hắn lại không trọng dụng.
Trừ phi có thể bồi dưỡng Huyền Lôi Kinh Vân Hống đến trình độ Cửu Thiên Võ Đế, nhưng chuyện này hoàn toàn là không có tiền lệ. Mặc dù là bước vào Võ Tôn, cũng là dị số trong vạn không một rồi.
– Mà thôi, cho súc sinh ngươi đi.
Lý Vân Tiêu cong ngón búng ra, nội đan màu xanh da trời kia hóa thành một đạo đường vòng cung, trực tiếp đánh vào trong miệng Huyền Lôi Kinh Vân Hống.
Bộ lông toàn thân Huyền Lôi Kinh Vân Hống đều dựng lên, ngửa mặt lên trời không ngừng rống to, bộ lông màu vàng kia đột nhiên thoáng cái hóa thành màu lam nhạt, từng đạo lôi quang màu xanh da trời từ trong thân thể nó b*n r*, không ngừng lập loè trên không trung.
Lý Vân Tiêu và Nhạc Cửu Lâm sửng sốt một chút, không thể tưởng được thậm chí có phản ứng lớn như vậy, bất quá nội đan con thỏ kia là cửu giai, Huyền Lôi Kinh Vân Hống muốn hấp thu, sợ rằng cũng phải mất một phen công phu
– Con thỏ này ngoại trừ nội đan ra, huyết dịch cũng là vật khó được, đợi súc sinh này ăn xong, ngươi cho nó phục dụng một ít máu, có thể sẽ khiến thân thể được cải tạo nhất định cũng nên.
Lý Vân Tiêu phân phó Nhạc Cửu Lâm, lâm không điểm tay, mấy đại khiếu huyệt trên người con thỏ kia lập tức bạo khai lỗ máu, đại lượng máu tươi tuôn ra như suối phun, dưới khống chế của hắn, hội tụ vào trong mấy dụng cụ thủy tinh, sau đó giao một cái cho Nhạc Cửu Lâm.
Con thỏ kia mất đi nội đan, lại bị rút sạch huyết dịch, cả người trực tiếp khô quắt lại, trở thành da bọc xương nằm rạp trên mặt đất, không còn bất kỳ hào quang nào cả.