Lý Vân Tiêu nói:
– Ngàn vạn đừng hạ thủ lưu tình, ta không hi vọng ngươi thua còn kiếm cớ nói không xuất toàn lực, như vậy đối tu vị võ đạo tương lai của ngươi không tốt đâu.
Phu nhân cung trang thiếu chút nữa đã tức đến thổ huyết, cắn răng nói:
– Đa tạ hảo ý, ngươi có thể đi chết rồi.
Thân ảnh của nàng khẽ động, hóa thành một đạo lăng lệ ác liệt hào quang tựu xông tới, một đầu như xà trường tiên tản mát ra huyết tinh chi khí, hung hăng rút đi lên.
Một đạo hồng mang hiện lên, roi trực tiếp đánh vào trên người Lý Vân Tiêu, “BA~” một tiếng lập tức đánh tan hắn, dĩ nhiên là một đạo tàn ảnh.
Chân thân Lý Vân Tiêu đã đến sau lưng phu nhân cung trang, sau đó liền vươn chỉ ra, một đầu Lôi Long xuất hiện.
– Thật nhanh
Trong lòng phu nhân cung trang cả kinh, thu hồi khinh thường trong lòng, rót vào nguyên lực trường tiên, khiến nó cứng rắn như một thanh bảo kiếm, “Ồ ồ” quất xuống, “BA~” một tiếng đánh tan Lôi Long kia, lôi điện nổ tung bốn phía.
Lý Vân Tiêu đã hóa thân lôi đình, hiển hiện trên trời cao, tay trái bấm niệm pháp quyết, tay phải xuất ra cái búa kia đánh mạnh xuống, một đạo lôi đình như thiên kiếp đánh đến, lập tức xẹt qua ngàn mét, lao tới phu nhân cung trang kia.
Tất cả mọi người trong lòng đều rùng mình, khó trách Lý Vân Tiêu một mực chắc chắn muốn lấy nội đan yêu thỏ này, thì ra thần thông lôi điện của hắn mạnh như thế
Lệ Phi Vũ càng thấy kinh hãi không thôi, lúc ở Tống Nguyệt Dương Thành, Lý Vân Tiêu tuy rằng cũng thi triển ra thủ đoạn thân hóa lôi đình, nhưng dù sao không phải thần thông chủ yếu của hắn, nhưng tình hình hiện giờ mà xem, thần thông lôi đình này vậy mà cường đại như vậy
Thần sắc phu nhân cung trang ngưng tụ, lôi đình chi uy này tuy rằng không đáng sợ, nhưng không phải không thể ngạnh kháng, dưới chân nàng đột nhiên giẫm ra một bộ bộ pháp, toàn thân bỗng nhiên hóa thành một trận gió, liền biến mất tại chỗ, cuốn tới chỗ Lý Vân Tiêu.