Lý Vân Tiêu kinh ngạc, không thể tưởng được người này lại trọng tình nghĩa như thế, nhưng vẫn cự tuyệt nói:
– Không cần, ta có bí pháp có thể chế ngự con thỏ kia, có ngươi ở bên người ta ngược lại không tiện thi triển.
Lý Vân Tiêu nói rất trực tiếp, ý tứ chính là bí pháp của hắn không tiện thi triển trước mặt người khác.
Đặng Phi Vũ sau khi sửng sốt một chút lập tức hiểu rõ…, trong lòng của hắn cũng một mực rất ngạc nhiên Lý Vân Tiêu làm sao sống được từ tay Thiết Lệ và Lục Giản Bác, hơn nữa từ tình huống lúc đó mà xem, ngược lại giống như là đuổi bọn hắn đi vậy, loại nghi vấn này vẫn một mực dằn vặt hắn, nhưng cũng không không biết xấu hổ mà mở miệng hỏi.
Lúc này cuối cùng đã rõ, nhưng trong lòng cũng khiếp sợ vạn phần, bí pháp kia không ngờ mạnh đến vậy.
– Đã như vậy, vậy thì tất cả xin cẩn thận.
Đặng Phi Vũ cáo từ nói:
– Đợi ra khỏi Địa Lão Thiên Hoang, nhất định phải tới Thác Thiên Vũ Lâuta làm khách, để cho ta thịnh tình khoản đãi, báo đáp ân cứu mạng đấy.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Ta biết rồi.
Hai người lúc này chia tay trên trời cao, phân biệt hóa thành hai đạo quang mang bắn về hai hướng bất đồng.
Lý Vân Tiêu sau khi rời khỏi Đặng Phi Vũ liền hóa thành một đạo lôi điện, nhanh chóng lao đi, rất nhanh liền đuổi theo con thỏ kia, lúc này mới hiển hóa ra thân hình, theo sát sau lưng nó, muốn xem rõ ràng
Con thỏ kia hiện giờ cũng đã hụt hơi, sau khi nhảy thời gian dài trên không, nhảy đã càng ngày càng thấp, rốt cục cũng đáp lên mặt một ngọn núi, chậm chạp bước di…, trực tiếp đi vào trong núi.
Ngọn núi này cao vút trong mây, vô cùng thâm sâu, thân thể khổng lồ của con thỏ kia sau khi tiến vào vậy mà không thấy đâu nữa.
Lý Vân Tiêu có chút nhíu mày, hóa thành một đạo quang mang cũng bay vào, bên trong là các loại cây cối lớn đến mức khiến người kh*ng b*, tựa hồ sinh trưởng vô cùng tuế nguyệt, mỗi một cây đều cần cả trăm người mới ôm hết.