Trong đó duy nhất không bị ảnh hưởng chính là Lý Vân Tiêu, những hồ quang điện lập lòe ở cạnh thân thể đều như bị một cỗ hấp lực, trực tiếp bị thân thể của hắn hấp thu vào, khí tức phát ra trên người cũng càng ngày càng mạnh
Đặng Phi Vũ nhìn mà khiếp sợ, lập tức hiểu rõ ra, vẻ mặt hâm mộ nói:
– Công pháp mà Vân thiếu đang vận chuyển chính là Lôi Quyết mà Lục Giản Bác kia truyền thụ sao?
Lý Vân Tiêu nói:
– Đúng vậy. Ta ban đầu còn lo lắng Lôi Quyết này sẽ có vấn đề, hiện giờ thử qua một chút, cảm giác rất tốt a.
Đặng Phi Vũ cười khổ nói:
– Giờ lực lượng của chúng ta đã bị lôi điện tràng áp chế ra rồi, muốn đánh thắng con thỏ này, sợ rằng sẽ là một hồi ác chiến.
Hai tay của hắn bắt lấy chiến đao, triển khai tư thế, đã làm xong chuẩn bị liều mạng.
Hai người khác cũng cầm huyền binh trong tay, trở nên cảnh giác vạn phần, con thỏ kia vẫn lơ lửng giữa không trung không nhúc nhích, nhưng nhan sắc da lông quả thật càng ngày càng xanh hiển nhiên là đang súc thế.
Rốt cục, con thỏ kia động, đầu lâu nhìn xuống dưới, hai con mắt xinh đẹp như bảo thạch hồng ngọc, có chút yêu dị, một đạo khe hở màu xanh da trời hiển hiện quanh thân nó, giống như t*nh h**n vậy, trên hai lỗ tai xuất hiện từng vòng lôi vân, ẩn chứa quy tắc, hình ảnh toàn bộ bầu trời xinh đẹp đến mức khiến người không dám nhìn thẳng.
Miệng con thỏ kia không ngừng động, t*nh h**n màu xanh da trời kia xoay tròn, lôi điện tràng trong toàn bộ thiên địa đều chịu ảnh hưởng, t*nh h**n kia bỗng nhiên ép xuống, một cổ lôi minh phong bạo hình thành ở trong đó, toàn bộ Thiên Địa bị lôi uy áp bao phủ.
– Sao lại mạnh như vậy chứ?
Đặng Phi Vũ kinh hãi, đao mang liên tục chém ra, trước người ngưng ra một cái đao phù cự đại, kích bắn đi.