Hắn trước kia đã làm xong kế hoạch thám hiểm, nhưng chỉ có điều bị Lục Giản Bác hãm hại một phen, thiếu chút nữa đã bỏ mạng, lại sống sót sau tai nạn nên giờ đã có chút nản lòng thoái chí, chỉ muốn tìm một nơi an toàn yên tĩnh tu luyện.
– Không biết Vân Tiêu công tử định thế nào?
Đặng Vũ Phong hỏi.
Lý Vân Tiêu không e dè nói:
– Ta ý định đi về hương Đông Nam.
– Hướng Đông Nam>
Đặng Vũ Phong nhíu mày, đột nhiên nói ra:
– Lúc trước ta cũng có kế hoạch tìm tòi hướng Đông Nam, chỉ là hiện giờ không muốn đi nữa. Vốn có một bộ địa đồ đơn sơ, bên trong miêu tả một chỗ di tích tàn chỉ, cũng đã bị phá hủy theo nhẫn trữ vật, nếu là Vân Tiêu công tử có hứng thú thì ta có thể vẽ lại địa đồ cho!
– Ah? Ta rất có hứng thú.
Lý Vân Tiêu không khách khí nói.
Đặng Vũ Phong lấy ra một ngọc giản còn trống, đặt trên trán, dùng thần thức ghi chép lại địa đồ trong đầu vào trong, đưa trả cho Lý Vân Tiêu, nói:
– Đây là tin tức mà đám tiền bối trong tông ta sau nhiều lần tiến vào Địa Lão Thiên Hoang, thông qua không ngừng tập hợp mà có được, phần lớn là triển khai chung quanh phiến di tích kia. Chỉ là căn cứ theo miểu tả trên điển tịch tông môn, chung quanh có không ít yêu thú lợi hại chiếm giữ, tồn tại cửu giai cũng không ít, Vân Tiêu công tử phải cẩn thận đấy.
Lý Vân Tiêu dùng thần thức đảo qua ngọc giản kia, lập tức ghi nhớ lấy, cười nói:
-Đa tạ vũ Phong huynh rồi
Đặng Vũ Phong khẽ cười nói:
– Ân cứu mạng ta còn chưa tạ, Vân Tiêu công tử quá khách khí rồi.
Trong lúc hai người nói chuyện, chiếm hạm Hổ Vương đã bay đến trên đất bằng, trực tiếp ngừng lại.
Đặng Vũ Phong ôm quyền nói:
– Cáo từ, đợi sau khi ra khỏi Địa Lão Thiên Hoang, Vân Tiêu công tử nhất định phải tới ta Thác Thiên Vũ Lâu làm khách đấy, nếu không là xem thường Đặng Vũ Phong ta rồi.