Hắn tiện tay ném ra một chiếc chiến hạm Hổ Vương, nhảy lên, đang muốn rời đi, đột nhiên một đạo thanh âm yếu ớt truyền đến, đúng là tiếng kêu cứu.
Thần thức Lý Vân Tiêu tản ra, lập tức phát hiện xa xa một bóng người đang chìm nổi bất định trên mặt biển, đúng là tên Võ Đế ngũ tinh cùng hắn đối phó tiểu Thiết Lệ lúc trước, sau khi bị Lục Giản Bác ám toán ném ra, bị trúng một kích của Thiết Lệ vậy mà lại không chết.
Trên mặt Lý Vân Tiêu lộ ra một chút do dự, sau khi tự đánh giá một chút mới điều khiển chiến xa qua, trực tiếp dừng mặt nước, để tên cường giả Võ Đế kia bò lên
– Đa tạ, đa tạ đại ân Vân Tiêu công tử, đợi ra khỏi Địa Lão Thiên Hoang này, tại hạ tất có hậu báo.
Người nọ vẻ mặt cảm kích, nằm trên chiến xa thở hổn hển, dần dần khôi phục bình tĩnh, có chút xấu hổ nhìn qua Lý Vân Tiêu, nói:
– Vân Tiêu công tử có thể ban thưởng chút ít đan dược không, nhẫn trữ vật của ta đã bị chấn nát dưới một kích kia rồi, tất cả vật phẩm bên trong toàn bộ đã tiêu tán trong không gian hư vô, sau khi rời khỏi đây ta sẽ hoàn trả gấp trăm lần.
Tựa hồ sợ Lý Vân Tiêu không tin, hắn vội vàng nói rõ thân phận của mình, nói:
– Ta chính là trưởng lão Thác Thiên Vũ Lâu Đặng Vũ Phong, lệnh bài của ta cũng đã mất theo nhẫn trữ vật rồi, nếu không nhất định có thể chứng minh thân phận.
Hoàn trả gấp trăm lần thật sự có chút lớn rồi, nếu Lý Vân Tiêu cho hắn mấy miếng đan dược cửu giai, vậy hắn chẳng phải phải trả mấy trăm miếng sao. Nhưng giờ phút này sống chết trước mắt, bất kỳ vật gì cũng không quan trọng bằng mạng sống, mặc dù khiến hắn táng gia bại sản cũng rất đáng giá.
Thác Thiên Vũ Lâu ở Thiên Võ Giới cũng coi như là tồn tại thượng đẳng, Lý Vân Tiêu cũng biết một hai.