– Dị tượng kết giới, không tốt, Thiết Lệ này bắt đầu phóng thích kết giới rồi!
Sắc mặt Lục Giản Bác đại biến, vội la lên:
– Vân Tiêu công tử, mau đưa thi thể Thiết Lệ cho ta, ngươi không phải nhìn trúng mấy bảo vật của ta sao? Ta đều cho ngươi, hiện giờ liền giao dịch.
Lý Vân Tiêu trong lòng khẽ động, Thiết Lệ này có lẽ là trọng bảo, nhưng ít ra hiện giờ đối với hắn mà nói không dùng được, nhưng ba loại bảo vật kia của Lục Giản Bác lại cực kỳ trọng yếu và trân quý.
Nếu tâm tính Lý Vân Tiêu không đủ thì đoán chừng sẽ lập tức đáp ứng, nhưng Lục Giản Bác càng vội vã giao dịch, hắn càng thêm hoài nghi, hơn nữa vừa rồi tên Võ Đế ngũ tinh kia lại bị chính tay hắn ném qua cho Thiết Lệ, Lý Vân Tiêu đều thấy rõ ràng, biết rõ người này tuyệt không phải hạng lương thiện gì.
Lục Giản Bác tựa hồ cũng nhìn ra nghi kịcủa hắn, lo lắng nói:
– Kết giới của Thiết Lệ này có chút cảm giác dị tượng thế giới, thập phần nguy hiểm, mặc dù là ta cũng chưa chắc có nắm chắc có thể nhất định ra ngoài, chúng ta lập tức hoàn thành giao dịch, về sau sinh tử bằng vào bổn sự từng người.
Thì ra là thế
Trên mặt Lý Vân Tiêu cũng lộ ra một tia ngưng trọng, loại dị tượng kết giới này khiến hắn cũng cảm nhận được một tia bất an, cười lạnh nói:
– Nếu ta không thể còn sống đi ra ngoài, muốn những vật kia của ngươi làm gì? Đợi ra khỏi Địa Lão Thiên Hoang, mọi người còn sống thì lại giao dịch đi.
Lý Vân Tiêu ngược lại tuyệt không lo lắng Lục Giản Bác, đây chính là cường giả ngay cả hắn cũng nhìn không thấu, như thế nào cũng không tin hắn sẽ vẫn lạc ở phiến hải vực này, ngược lại phải lo lắng cho bản thân mình rồi.
Sắc mặt Lục Giản Bác còn âm trầm hơn cả bầu trời, hắn đột nhiên ngừng đuổi theo, lấy ra một vật lâm không ném ra ngoài, không ngừng xoay tròn trước người, nó là một thứ hình chữ nhật, càng lúc càng lớn, đảo mắt đã hóa thành cánh cửa cao đến hai mét, quanh thân không ngừng có ánh sáng màu xanh chớp động, hắn nhẹ nhàng điểm ra một ngón tay, cánh cửa kia trực tiếp mở ra, bên trong một mảnh trắng xoá.