– Ở phía trên phi hành chính là nhân tài mới xuất hiện đệ nhất nhân, Lý Vân Tiêu công tử đi? Chẳng biết có hứng thú đi xuốngtụ họp một chút hay không?
Đột nhiên một đạo thanh âm hùng hồn ở trên hoang đảo vang lên, xa xa truyền đãng đến đây, nhảy vào cửu tiêu, tốc hành trong tai Lý Vân Tiêu. Thanh âm kia tuy rằng mang theo ý hỏi, lại có một loại uy nghiêm khó có thể kháng cự, để trong lòng Lý Vân Tiêu khẽ động
– Là hắn?
Lý Vân Tiêu không tự chủ được ngừng lại, lâm không bay xuống, trực tiếp rơi vào trên hoang đảo.
Trên đảo tổng cộng ba người, ánh mắt đồng loạt nhìn lại, ba người đều là Vũ Đế cường giả, thần sắc hờ hững. Tên lão giả cầm đầu kia quan sát Lý Vân Tiêu vài lần, cười nói:
– Lão phu ánh mắt vụng về, lúc đầu dĩ nhiên không có nhìn ra thân phận của Vân Tiêu công tử, bất quá bây giờ may mà gặp được, coi như là cơ duyên.
Tên lão giả này chính là lão nhân ở bên trong phường thị bán ra Địa Hoàng Kim Đan, phía sau hai người kia không cần phải nói tất nhiên là cao thủ do hắn mời tới.
Lý Vân Tiêu thần sắc bất động, nói:
– Các ngươi tốc độ rất nhanh a, Địa Lão Thiên Hoang to lớn như thế, dĩ nhiên đã tụ tập ba người? Chẳng lẽ các ngươi muốn bắt giết yêu thú hoặc là động vật biển?
Lão giả vuốt râu, cười nói:
– Tuy rằng Địa Lão Thiên Hoang truyền tống ngẫu nhiên, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không thể nắm lấy, mặc dù không cách nào rơi xuống ở cùng một chỗ, nhưng rơi vào khu vực đồng nhất, ta tự hỏi vẫn có thể làm được.
– Nga? Lại có bí pháp như vậy?
Lý Vân Tiêu lấy làm kinh hãi, nội tâm khó có thể tin nổi, nhưng xem lão giả kia nói, cũng không giống như là nói bừa.
Lúc này, xa vời vừa một đạo quang mang chạy như bay tới, tốc độ cực nhanh, thoáng qua đã hạ xuống trên đảo.