Mục Hoằng đắc ý nói:
– Đó là tự nhiên Mục gia chúng ta và Hóa Thần Hải có mấy trăm năm lịch sử mậu dịch, chẳng bao giờ ăn qua bất cứ thiệt thòi nào.
Ra một trăm hai mươi cân Ký Ức Nguyên Kim nhức nhối, sau khi được Lý Vân Tiêu biểu dương thoáng cái đã hóa giải không ít.
Ánh mắt của mọi người tất cả đều hội tụ đến trên người Ung Thiên Vận, tràn đầy đều là vẻ cổ quái.
Trên trán Ung Thiên Vận chảy ra mồ hôi lạnh, làm một thủ thế vô tội, ý tứ chính là Hóa Thần Hải chúng ta tuyệt không chiếm tiện nghi gì của bọn họ.
Nhưng ánh mắt của mọi người tất cả đều là tràn đầy vẻ không tin.
Giao dịch tại chỗ tiến hành, Mục Phong Tuấn vội vàng tiến lên đánh ra vài đạo pháp quyết, đem Kim Giáp Nhân thu nhập trong cơ thể, đại hỉ lui trở về phía sau Mục Hoằng.
Lý Vân Tiêu sau khi lấy được hơn một trăm cân Ký Ức Nguyên Kim, cũng là nội tâm rất là hài lòng, cười nói:
– Mục gia quả nhiên của cải thâm hậu, hi vọng sau này còn có thể nhiều hơn có cơ hội cùng Mục gia hợp tác giao dịch.
– Hồng Nguyệt thành chúng ta cũng rất thích ý cùng với Mục gia kết giao bằng hữu.
Ninh Khả Nguyệt cũng mỉm cười nói.
– Chúng ta Đao Kiếm Tông cũng như vậy.
– Còn có chúng ta Phệ Hồn Tộc, vị trưởng lão này đại nhân có thể lưu lại một phương thức liên lạc, để hợp tác lâu dài hay không?
– Chúng ta Bắc Minh thế gia cũng có ý cùng đại nhân nhận thức một phen, tiến hành hoạt động giao dịch vật phẩm trân quý.
– Vạn Tinh Cốc cũng thế, chúng ta gần nhất vừa lúc đạt được không ít thứ tốt, muốn giao lưu nhiều hơn.
Mục Hoằng sau khi ngốc trệ một chút, lập tức vui vẻ, cực độ phiêu phiêu nhiên, ngay cả bảy đại thế lực đều tranh cướp cùng mình kết giao, xem ra chính mình đã mang đến cho Mục gia tăng thêm không ít mặt mũi a.
Ngay lúc hắn đắc ý phi phàm, mừng rỡ cười toe tóe, đột nhiên thanh âm của tất cả mọi người đều ngừng lại, trên bầu trời bắt đầu hiện ra dị tượng.