– Khụ khụ khụ Khương thành chủ, Mục Hoằng và ta khá có chút giao tình, mong rằng thủ hạ lưu tình!
Ung Thiên Vận lên tiếng xin xỏ cho.
Khương Sở Nhiên làm một thủ thế dừng lại, để Ninh Khả Nguyệt lui xuống, cười nói:
– Nếu Thiên Vận trưởng lão lên tiếng, mặt mũi này ta tự nhiên cấp cho. Bằng không ở trên Tử Vân Phong gây chuyện, vậy thì không phải nôn ra máu là có thể giải quyết.
Ung Thiên Vận chắp tay nói:
– Đa tạ.
Mục Hoằng bị một kích, sắc mặt tái xanh, tựa hồ đàng hoàng hơn một chút, không dám lại vọng ngôn nữa, chỉ là mặt âm trầm nói:
– Thiên Vận trưởng lão, tiểu tử này lấy Kim Giáp Nhân của Mục gia ta, vô luận như thế nào cũng phải bắt hắn trả lại!
Ung Thiên Vận một trận không nói gì, nói:
– Hai người bọn họ ký giấy sinh tử tỷ thí công bình, Vân thiếu thắng, vẫn chưa lấy tính mệnh của Phong Tuấn, mà chỉ là lấy đi một cái khôi lỗi mà thôi, đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.
Mọi người vừa nghe, giờ mới hiểu được là chuyện gì xảy ra, ai nấy đều lộ ra ánh mắt khinh bỉ.
Mục Hoằng vội la lên:
– Đó là Kim Giáp Nhân, chính là binh khí trọng yếu của Mục gia ta, không thể truyền ra ngoài a!
– Hừm..!
Mọi người đều là khinh thường châm chọc đứng lên, đầu óc người của những thế gia lánh đời này thật không dễ xài, quản Mục gia ngươi có thể truyền ra ngoài hay không, thua phải nhận thức thua cuộc.
Ung Thiên Vận thấy hắn cố chấp không hiểu, cũng là sinh ra một vẻ tức giận, phất tay áo nói:
– Ta đây cũng không có biện pháp, Hoằng huynh tự nghĩ biện pháp đi.
Mục Hoằng đang lúc không biết làm sao, một mực bên người diện vô biểu tình, Mục Phong Hoa lại thanh cổ họng một tiếng đột nhiên mở miệng nói:
– Lý Vân Tiêu, ngươi phải như thế nào mới bằng lòng đem Kim Giáp Nhân trả lại cho xá đệ? Mọi việc chung quy là có thể thương lượng.