Lý Vân Tiêu trầm tư sau một lúc, nói:
– Lẽ nào các ngươi sẽ không có một chút suy đoán của mình?
Ung Thiên Vận cười nói:
– Vân Tiêu công tử quả nhiên cẩn thận, nhưng chuyện này quan hệ bí mật riêng tư của bẩn thân, cũng là bình thường. Suy đoán tự nhiên có, nói thí dụ như bí ẩn thứ nhất cùng bí ẩn thứ năm, chắc là cùng một việc dẫn đến, chúng ta phỏng chừng ngươi là chiếm được truyền thừa của một vị đại năng chi sĩ. Mà ngươi mới vừa rồi ở trong tỷ đấu không gian cùng với Mục Phong Tuấn đánh một trận sử dụng thanh chiến đao kia, càng thêm xác nhận điều phỏng đoán này. Thanh chiến đao này ta mặc dù không có nhìn kỹ, nhưng dám khẳng định tuyệt đối là thượng phẩm cấp bậc cửu giai huyền khí, trong đương đại người có thể luyện chế ra được lác đác không có mấy.
Lý Vân Tiêu chậm rãi mở miệng nói:
– Suy đoán này cùng với sự thật không kém lắm. Còn lại ba bí ẩn, thứ cho ta cũng vô pháp trả lời.
Trong mắt lóe lên Ung Thiên Vận lóe lên vẻ thất vọng, nhưng kết quả này cũng hợp tình hợp lý, nhân tiện nói:
– Tuy rằng nhìn như không có thu hoạch, nhưng ít ra là xác bí ẩn thứ nhất và thứ năm, coi như là hiểu được không ít điểm mà chúng ta nghi ngờ.
Lý Vân Tiêu nói:
– Trong đó việc tại Tống Nguyệt Dương Thành ta ngược lại có thể giải thích một phen, lúc đó Đao Kiếm Tông Trần Phong rời đi, sau đó ta cũng hộ tống người của Thiên Nguyên Thương Hội sử dụng pháp bảo phá không đi, kết quả cuối cùng, ta cũng rất muốn biết đấy!
– Nga? Nói như vậy, ngoại trừ Tứ Cực Môn và yêu tộc ra, sẽ không còn người nào biết được?
Trên mặt Ung Thiên Vận hiện lên một tia ngưng trọng.
Lý Vân Tiêu nói:
– Còn có Bắc Hải Nhuận Tường cũng là đồng bọn, nhưng tìm hắn tựa hồ so với tìm người của Tứ Cực Môn và yêu tộc càng khó hơn đi?