Lý Vân Tiêu nhìn thoáng qua trận pháp kia, trong lòng lập tức sáng tỏ, bắt đầu lưu ý đến tranh đấu giữa hai người. Dường như đã đánh đến khâu cuối, hai người đều cạn kiệt nguyên lực, trên người lộ ra vết máu loang lỗ.
Một nam tử bạch y bên trái quét kiếm ra, một đoàn kiếm khí xoắn suýt thành đoàn như tơ tằm, ngân bạch chói mắt:
– Đánh một trận sinh tử, hôm nay phải có người chết.
– Hừ phải chết cũng là ngươi, ta đã dừng ở Võ Tôn đỉnh phong lâu hơn ngươi hai mươi năm, lĩnh ngộ đối với quy tắc mạnh hơn xa ngươi.
Nam tử thanh y ở bên phải ra sức giơ trường kiếm lên, trên thân kiếm tuôn ra một đoàn nguyên lực, cả người hóa thành mũi tên, giống như bay đánh úp về phía nam tử bạch y.
Dùng thân hóa kiếm, kiếm khí như hồng
“Phanh”
Hai kiếm đụng vào nhau, b*n r* ra một đoàn nguyên khí chân lực, như vòng xoáy cấp tốc xoay tròn, thoáng cái cuốn lấy cả hai người vào trong.
“PHỐC”
“PHỐC”
Hai người từng người phun ra một búng máu, bị đánh bay ra.
Nhưng trên người nam tử thanh y nam tử có chiến giáp, nhưng nó cũng “Phanh” một tiếng nứt vỡ mất, sắc mặt nam tử thanh y trở nên cực kỳ khó coi, trong đôi mắt phun ra lửa giận.
– Haha, ha ha chiến giáp ngươi vẫn lấy làm tự hào đã không còn nữa, ta xem ngươi còn đấu với ta thế nào đây.
Nam tử bạch y lần nữa phun ra một ngụm nguyên khí, kiếm khí một phân thành hai, lộ ra Âm Dương luân chuyển, hóa thành một đạo Thái Cực chi quang, lâm không chém xuống
“Phanh”
Trong mắt nam tử thanh y hiện lên một tia yêu dị, một tay phi tốc bấm niệm pháp quyết, quanh thân nổi lên quang mang bạch sắc, một kiện chiến giáp màu trắng đột nhiên hóa thành thật thể mà ra, ngăn trước kiếm mang kia.
“Phanh”
Chiến giáp đã bị rung mạnh, trực tiếp lui về trong cơ thể nam tử thanh y, hắn không cách nào thừa nhận tất cả lực lượng, phun ra một búng máu tươi, nhưng trên mặt lại lộ ra dữ tợn