Nàng mặt như hoa đào, trên mặt tràn đầy vẻ vũ mị nói không hết, chỉ có điều phối hợp với tư thái kia của nàng thật sự khiến người cảm thấy rất buồn nôn.
– Đại ca không dám nhận, ngươi vẫn nên gọi ta là Lý Vân Tiêu đi.
Lý Vân Tiêu tránh không kịp, hắn cũng không muốn có một người muội muội như vậy.
Khương Nhược Mai hơi giận dữ nói:
– Vân Tiêu đại ca không phải là ghét ta đây chứ? Nếu không phải thì ta xem ngươi là đại ca ta rồi, đại ca đại ca đại ca đại ca...
Nàng liên tiếp kêu hơn mười câu, trên tràn Lý Vân Tiêu chảy đầy mồ hôi.
Trữ Khả Nguyệt thấy rất thú vị, sắc mặt vốn không thích cũng lộ ra dáng cười, nói:
– Nhược Mai kỳ thật cũng thật đáng yêu đấy, Vân Tiêu ngươi đồng ý đi.
Lý Vân Tiêu lau mồ hôi, ngượng ngùng nói:
– Việc này ta còn chưa chuẩn bị tâm lý, để nói sau đi, việc cấp bách chính là chữa thương cho Nhược Mai.
Hắn nghiêm mặt nói:
– Tuy rằng ta có thủ đoạn, nhưng thực lực xa xa không đủ, phải cần Khả Nguyệt đại nhân giúp ta giúp một tay.
Trữ Khả Nguyệt lòng dạ biết rõ, lạnh nhạt cười nói:
– Như ngươi mong muốn.
Hai tay nàng kết xuất trước người một cái ấn ký, hiện ra một cái phù văn bay ra khỏi lòng bàn tay, càng lúc càng lớn, trực tiếp nhảy vào trên không lầu các, hóa thành một đạo hào quang nhu hòa khuếch tán ra.
Cả lầu các liền triệt để cắt đứt quan hệ với ngoại giới, bất luận thần trí gì cũng không thể nhìn được vào trong đó.
Trong phủ thành chủ, Khương Sở Nhiên đang dừng ở một mảnh kính quang, bỗng nhiên lộ vẻ cười khổ, tất cả hình ảnh trong kính quang đều đã biến mất.
– Hừ, Trữ Khả Nguyệt này ta thấy có vấn đề lớn.
Sắc mặt Nguyễn Hồng Ngọc phát lạnh, lạnh lùng nói:
– Cái gì mà mượn lực nàng trị liệu, ta xem là mượn nhờ lực nàng lừa dối mới đúng, chẳng lẽ Lý Vân Tiêu kia thật sự có quan hệ với Nguyệt Đồng, hoặc là có quan hệ với Cổ Phi Dương sao? Năm đó quan hệ giữa Cổ Phi Dương và ma nữ này vô cùng tốt, trợ giúp Lý Vân Tiêu như vậy cũng hiểu được.