Tên thị vệ kia không biết rõ tình hình huống, bị đánh cho mặt mũi bầm dập, trong lòng thầm hô oan uổng, nhưng xem tình cảnh này nào vẫn không rõ đây là đại nhân vật, cũng sợ tới mức vội vàng té chạy.
– Đại Phi, qua đây giúp ta phụ trách giữ gìn trật tự một chút, ta có chuyện quan trọng phải rời đi.
Chu Kinh Nghĩa gọi tới một tên người hơi gầy, lúc này mới lôi kéo Lý Vân Tiêu một đường đi vào bên trong, vừa đi vừa cười nói:
– Không thể tưởng được người quen cũ của Chu Kinh Nghĩa ta dĩ nhiên lại là Vân Tiêu đại ca, quả nhiên là tam sinh hữu hạnh, phúc khí tu luyện từ kiếp trước, trên phần mộ tổ tiên tỏa ra khói xanh, ở trước mặt thần linh đau khổ cầu năm trăm năm...
– Tốt rồi tốt rồi
Lý Vân Tiêu lập tức đánh gãy những lời tâng bốc mã thí buồn nôn của hắn, nói:
– Ngươi sao lại biến thành thị vệ thành Hồng Nguyệt rồi? Xem ra còn được làm một tiểu đầu mục, làm ăn cũng không tệ a?
– Hắc hắc
Chu Kinh Nghĩa cười nịnh nọt:
– Còn không phải là nhờ phúc Vân Tiêu đại ca sao, người của chúng ta hiện giờ chuyển chính thành thị vệ thành Hồng Nguyệt rồi, Tiểu Tuyết tỷ tỷ biết rõ ta có quen biết với Vân Tiêu đại ca, cho nên liền đề bạt ta làm tiểu đầu mục.
Thần khí hắn lộ ra bộ dạng như thật nói:
– Vân Tiêu đại ca ngươi không biết hiện giờ ta uy phong cỡ nào đâu, thị vệ thành Hồng Nguyệt cũng không phải dễ làm, cường giả đến từ khắp thiên hạ, vô luận tu vị gì, cho dù là Cửu Thiên Võ Đế, ta lớn tiếng khiển trách hắn, nhíu mày trợn mắt, cũng không ai dám nói nhiều một câu, ha ha, đã ghiền, đã ghiền a!
Liêu Dương Băng ở bên nghe được âm thầm gật đầu, thầm nghĩ Lý Vân Tiêu này quả nhiên có quan hệ rất tốt với thành Hồng Nguyệt, chỉ quen biết với hắn đã được chiếu cố, xem ra mình hạ tiền vốn trên người hắn là đúng rồi.