Nghiễm Dịch trong lòng hoảng hốt, dưới kiếm hình kia, hắn cũng không nhịn được có chút run rẩy, nếu không phải vừa ngưng luyện huyết mạch, sợ rằng cũng khó mà chịu nổi dưới kiếm khí kia.
Tên thống lĩnh tộc Xỉ Kình kia đột nhiên bộc phát ra năng lượng cực lớn, giận dữ hét:
– Dám tổn thương Nghiễm Dịch đại nhân!
Hắn cũng không có võ kỹ khác, vẫn là một chiêu đại hải vô lượng kia, lại phảng phất như dùng hết khí lực cả đời, ở sau lưng hiện ra một đạo dị tượng, chưởng lực nương theo nước biển kinh thiên nghịch không vọt lên, ngăn ở trước người Nghiễm Dịch.
“Rầm rầm rầm”
Trong chưởng lực đại hải ̉ vô lượng kia, kiếm khí do cửu kiếm biến hóa bị chấn đến nguyên khí hỗn loạn, chưởng lực nổ bung.
“PHỐC”
Thống lĩnh tộc Xỉ Kình rốt cục bị phản chấn phun ra một búng máu, rốt cuộc không cách nào ngăn cản kiếm hình kia nữa, nhưng trong lúc tuyệt vọng vẫn không lui về sau, rốt cục bị kiếm khí ép tới phấn thân toái cốt, ngay cả cặn bã cũng không còn.
Dưới phòng ngự tường thịt của mọi người, Nghiễm Dịch tranh thủ được rất nhiều thờigian, trên Tam Xoa Kích tách ra từng đạo hào quang, ngưng tụ thành một vòng bóng dáng màu sắc rực rỡ, như trường hồng quán nhật, ầm ầm đánh lên kiếm hình
“Ầm ầm”
Cửu kiếm bị phá, nhưng bản thân Nghiễm Dịch cũng không chịu nổi, bị trực tiếp đánh bay ra ngoài.
Hiện giờ trong lòng hắn đã hoảng sợ tới cực điểm, dưới một chiêu này bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, phi tốc thối lui đến trên lưng cự kình kia, bắt đầu không ngừng đánh pháp quyết vào trong trận pháp phức tạp trên lưng cự kình, hơn nữa trong đôi mắt lộ ra vẻ oán độc, gắt gao nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu, cắn răng nói:
– Đáng chết, ngươi thật sự dám giết chiến sĩ Hải tộc ta, thù này, không chết không ngớt rồi
Lý Vân Tiêu thu cửu kiếm lại, lạnh giọng nói: