Trên Hải Thiên Trấn cường giả cả đám hoảng sợ thất sắc, đều bay tới trên tường thành, thiếu chút nữa con mắt nhìn về nơi xa.
Chỉ thấy ở trong hải vực kia, chậm rãi mọc lên một đạo to lớn bọt nước, dường như hoa viên không trung, mặt trên dĩ nhiên ngồi ngay ngắn mấy đạo nhân ảnh, sau đó từng đạo thân ảnh từ trong biển rộng vọt lên, rậm rạp bay đầy bầu trời.
Liêu Dương Băng trên đầu thành lập tức đau cả đầu, nhìn Hải tộc hùng hùng hổ hổ kia, dị tượng nguyên một mảnh mây đen quay cuồng, sóng biển ngập trời, còn có khí tức cường giả truyền tới từ biển trời kia nữa đều khiến hắn bị chấn nhiếp.
– Chuyện gì xảy ra? Vân Tiêu công tử không phải đã đồng ý rồi sao?
Các đại lão trấn Hải Thiên đều nhao nhao trừng mắt, mồ hôi lạnh chảy xuống từ trán, lần này tới cũng không phải binh tôm tướng cá gì cả, nguyên một đám bộ dáng hung thần ác sát, vừa nhìn đã biết là không dễ chọc.
Sắc mặt Liêu Dương Băng cũng tái nhợt, đột nhiên cao giọng quát:
– Người đến người phương nào? Đến có chuyện gì?
Hắn cũng là cường giả Võ Đế tứ tinh đỉnh phong, vừa quát lên, lập tức âm thanh chấn vạn dặm, khiến dị tượng trên không trấn Hải Thiên trực tiếp bị đánh tan, lập tức khiến người trong thành cảm thấy áp lực tan hết
Đóa bọt nước cực lớn kia vẫn đang không ngừng dâng lên cao, trên mặt biển hiện ra một đầu cự kình.
Trên mặt nước đặt một cái bàn, Nghiễm Dịch đang nhàn nhã ăn các loại kỳ trân dị quả, khí tức trên người hắn hiện giờ đã hoàn toàn khác với mấy ngày trước, có một loại khí tức thô bạo ngầm khởi động trong người.
Thanh âm Liêu Dương Băng chấn ra xa xa, thần sắc trên mặt hắn ngưng tụ, cũng đã nhận ra đối phương tuyệt đối không phải người thường, ít nhất cũng là cường giả Võ Đế trung giai.