Trên mặt Minh Bá hiện ra vẻ giận dữ, đối phương thành chủ dĩ nhiên lỡ hẹn, còn phái một gã Vũ Tôn thiếu niên đến trước, rõ ràng là không coi trọng bọn họ.
Lý Vân Tiêu thần thức đảo qua, cũng không có cao thủ gì ở bên trong, hơn nữa đám hải tộc chiến sĩ này tất cả cũng đều là một ít tôm tép, xem ra là mấy người chủng tộc xác nhập ở cùng một chỗ, hắn bật cười khanh khách:
– Liêu thành chủ đêm qua ngự nữ quá nhiều, thân thể mệt mỏi lợi hại, sợ là không có cách nào đi tới, vì vậy phái ta tới trước tiếp ứng chư vị đại nhân.
– Cái gì? Hắn vẫn còn có tâm tư ngự nữ, chuyện chúng ta phân phó hắn có từng làm thỏa đáng?
Minh Bá khí phẫn điền ưng cả giận nói.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Tự nhiên là làm xong rồi. Chính là bởi vì đã làm xong, Liêu thành chủ mới vui vẻ, lúc này mới ngự nữ không tiết chế, bây giờ còn nằm ở trên giường phủ thành chủ nghỉ ngơi chứ.
Minh Bá đại hỉ, vội hỏi:
– Tiểu cô nương kia đâu?
Lý Vân Tiêu lâm không đánh ra một đạo pháp quyết, lập tức hiện ra dáng dấp của tiểu Hồng mấy ngày hôm trước, nói:
– Các ngươi muốn tìm chính là nàng?
Đám người Minh Bá mạnh mẽ nhìn chằm chằm cảnh tượng hiện ra một hồi, xác nhận không thể nghi ngờ, đại hỉ nói:
– Đúng đúng mau chóng đem nàng giao ra đây, bằng không tự gánh lấy hậu quả!
Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng, đem bức ảnh phá mất, hỏi nói:
– Không biết chư vị đại nhân đòi cô bé này là vì sao? Có thể nói cho ta biết một chút?
Minh Bá nào biết đâu rằng, sắc mặt trầm xuống, quát dẹp đường:
– Đây là cơ mật của Đông Hải ta, ngươi nào có tư cách biết được, mau chóng giao ra đây!
Lý Vân Tiêu hơi hơi trầm tư, xem ra mấy tên linh tôm tướng cua phỏng chừng cũng không biết chuyện của tiểu Hồng và Nghê Thạch, hắn cũng lười lãng phí thời gian, trực tiếp nói: