Lý Vân Tiêu cười ha hả, trên mặt lộ ra vẻ giật mình, nói:
– Lẽ nào Liêu thành chủ chút chân thành ấy cũng không có, nếu nói ‘Chân thành, chỉ là để cho người khác chân thành đối với ngươi thôi sao?
Liêu Dương Băng đỏ mặt lên, cắn răng, nói:
– Dĩ nhiên không phải văn tự tin tức này mặc dù Vân thiếu không nói, ta cũng đã dự định đợi lát nữa sẽ đưa cho ngươi, ngươi đã nói tới trước, vậy bây giờ đưa cũng không sao.
Trong tay hắn đánh ra một đạo ngọc phù, hóa thành một đạo thanh quang hướng phía Lý Vân Tiêu vọt tới.
Trong lòng Lý Vân Tiêu khẽ nhúc nhích, xem ra Bắc Minh thế gia cường đại tham gia, đã khiến con lão hồ ly này cũng sinh ra cảm giác bất an cực lớn, do đó không tiếc nhịn đau cắt thịt tìm kiếm đồng minh.
Lý Vân Tiêu đem ngọc phù nắm trong tay, một đạo thần thức trực tiếp xâm nhập đi vào, bắt đầu tìm đọc tin tức bên trong.
Lúc sau con ngươi hơi co lại, lập tức hóa thành bình thường, trên mặt nhìn không ra bất luận thần sắc gì, nhưng tựa hồ đang trầm tư.
Liêu Dương Băng vẫn luôn quan tâm thần sắc của Lý Vân Tiêu, thấy hắn dĩ nhiên bình tĩnh như thế, nội tâm không khỏi đối với hắn coi trọng vài phần, hắn ngược lại cũng không vội, lẳng lặng chờ, đối phương tự nhiên có thể phán đoán thực giả của nội dung.
Một lát sau, Lý Vân Tiêu mới nói:
– Tin tức này là thật, Liêu thành chủ chân thành quả nhiên cũng không phải đọng ở bên mép nói nhảm, khiến bản thiếu hết sức cảm động.
– Ha hả, cảm động thì không cần, hi vọng ở trong hành động có chiếu cố lẫn nhau, đừng cho Bắc Minh thế gia ăn chắc chúng ta là được.
Liêu Dương Băng vui vẻ cười nói, nhìn ra được cũng là thở phào nhẹ nhõm, nói:
– Được rồi, sau nửa tháng ta cũng sẽ đến Hồng Nguyệt thành, hy vọng có thể tiến Địa Lão Thiên Hoang xem có thể đạt được một ít cơ duyên hay không, Vân thiếu và Hồng Nguyệt thành quan hệ vô cùng tốt, đến lúc đó mong rằng chiếu cố nhiều hơn.