Lý Vân Tiêu nói với hai người:
– Nơi này có hòn đảo nào linh khí dồi dào một chút không?
Cẩn Huyên nghe được nội tâm nổi lên tư vị nói không nên lời, chỉ cảm thấy ê ẩm, nếu không phải vì chờ đợi tin tức Đinh Linh Nhi, sợ rằng hắn đã không ở lại đây rồi. Nhưng nàng cũng đồng thời vui vẻ thay Đinh Linh Nhi, âm thầm trách cứ bản thân không nên có tâm thái nữ nhân nhỏ nhen như vậy, huống hồ Vân thiếu vốn chính là của Đinh Linh Nhi, mình ghen tuông làm gì chứ?
Nhưng càng nghĩ vậy, nàng lại càng khổ sở lòng chua xót.
Cư An Nhiên suy nghĩ một chút, mới cười khổ nói:
– Hồi bẩm Vân thiếu đại nhân, bên này trong vòng ngàn dặm không có hòn đảo linh khí dồi dào nào cả. Nếu không Bắc Minh Thiên Lộc kia cũng không cần chạy không biết tung tích. Nếu chỉ là tu luyện nửa tháng thì thương hội Thiên Nguyên có thể cung cấp đầy đủ nguyên thạch cực phẩm, dựng ra một mật thất tu luyện để Vân thiếu sử dụng.
Lý Vân Tiêu đang muốn đáp tạ, Cẩn Huyên vội hỏi:
– Mật thất như vậy, thương hội Tử Vân cũng có thể dựng, không cần làm phiền Cư hội trưởng rồi.
Cư An Nhiên cũng nhìn ra tình nghĩa mà Cẩn Huyên dành cho Lý Vân Tiêu, nhưng về phần Lý Vân Tiêu có thái độ gì với Cẩn Huyên thì hắn không rõ. Nhưng đây cũng không phải là chuyện hắn có thể quan tâm, liền cười nói:
– Vậy thì làm phiền Cẩn Huyên đại nhân rồi.
Mấy người trao đổi một lúc, sau khi hiểu được một ít chuyện về Đông Hải, Cư An Nhiên liền cáo từ rời di.
Cẩn Huyên lập tức bảo Giang Thiên Dong lấy ra tất cả nguyên thạch cực phẩm trong thương hội, hơn nữa còn trao đổi với thương hội ở phụ cận, để duy trì Lý Vân Tiêu tu luyện trong nửa tháng.
Sau khi xác nhận người sau lưng thương hội Tử Vân chính là Lý Vân Tiêu, cách cục thế lực thương hội mới tại trấn Hải Thiên đã không cách nào thay đổi, trừ phi ngày nào đó Lý Vân Tiêu đột nhiên tiêu đời, lúc này mới có thể một lần nữa thay đổi cách cục mới.