Nghĩ đến đây, trong lòng nàng mới thoáng dễ chịu lại…, đợi lát nữa trở về liền truyền lệnh xuống, phải coi việc tìm kiếm thứ kia là đại sự hạng nhất mới được.
Nhưng nào ai biết được tâm tư Lý Vân Tiêu hiện giờ? Theo thực lực dần dần tiếp cận Võ Đế, loại d*c v*ng muốn khôi phục thực lực cũng càng ngày càng mạnh, tư thái của cường giả đỉnh phong cũng dần được hiển lộ, hắn truy cầu là loại khoái ý kích trường không, ngư tường thiển để kìa, những người trước mắt này đối với hắn chỉ là một đám con sâu cái kiến qua đường, tăng thêm trước đây có cừu oán với Bắc Minh Huyền Cung, cho nên thái độ dĩ nhiên không thể tốt được rồi.
Liêu Dương Băng tạm thời nhẹ nhàng thở ra, ánh mắt quét qua trong đại sảnh, những thủ đoạn đã chuẩn bị tốt lúc trước để nhằm vào thương hội Tử Vân tự nhiên đã “quên” mất toàn bộ rồi, hắn bắt đầu nói:
– Liêu mỗ triệu chư vị đến đây, thực là có chuyện muốn hiệp thương với mọi người. Chư vị đều xem như lão nhân ở trấn Hải Thiên, có từng nghe qua về Vương tộc Đông Hải chưa?
Sắc mặt tất cả mọi người đều đại biến, chẳng lẽ chuyện hôm nay lại có quan hệ đến Vương tộc Đông Hải sao?
Thần sắc Lý Vân Tiêu càng nghiêm nghị, đối với Đông Hải hắn tuyệt đối không xạ lạ gì, mọi người ở đây sợ rằng không ai hiểu rõ hơn hắn, năm đó Vương tộc Đông Hải từng bị hắn giết không ít người.
Ánh mắt Liêu Dương Băng nhìn về phía Lý Vân Tiêu, nói:
– Vân Tiêu công tử trước đó không lâu vừa cùngđánh một trận với Vương tộc Bắc Hải, biết được thực lực của bọn hắn phi phàm. Hải tộc so với nhân loại chúng ta chiếm cứ quá nhiều ưu thế thiên phú và ưu thế tài nguyên, Vân Tiêu công tử có thể bằng chừng ấy tuổi thắng được Vương tộc Bắc Hải, thật sự rất không đơn giản.