Hắn không chút khách khí gạt mặt mũi Bắc Minh Lai Phong khiến mọi người cảm thấy một hồi choáng váng. Cho tới bây giờ đều chỉ có người khác phải nể mặt Bắc Minh gia, còn chưa từng có chuyện Bắc Minh gia nể mặt người khác như thế a? Bất quá dùng thân phận đệ nhất của hắn, ngược lại cũng có tư cách nói lời như vậy, chỉ là quá mức cuồng vọng thôi.
Trong lòng Bắc Minh Lai Phong cũng thầm buồn bực, Lý Vân Tiêu này từ lâu đầu gặp mặt đã không chào đón hắn, tựa hồ như trời sinh có thù với Bắc Minh Huyền Cung vậy, trong lòng hắn cũng ẩn ẩn dâng lên lửa giận, khẽ nói:
– Nghe nói Vân Tiêu công tử trong trận chiến với Vương giả Hải tộc đã vô ý bị hủy đan điền, triệt để hư mất căn cơ võ đạo, sao lại không nghĩ cách bổ khuyết, ngược lại đi tới thị trấn ven biển này, chẳng lẽ là không còn cách nào nữa, cho nên mới đến đây giải sầu sao?
– Cái gì? Đan điền bị hủy, hư mất căn cơ võ đạo?
Mọi người cũng đều cực kỳ sợ hãi, mặc dù có ít người đã từng nghe qua các lời đồn đại, nhưng căn bản đều không để ở trong lòng, lời đồn rất nhiều cái đều không thực tê. Nhưng bây giờ từ trong miệng Bắc Minh Lai Phong nói ra lại không giống thế, độ tin cậy rất cao.
– Ah.
Cẩn Huyên cũng kinh hô một tiếng, dùng tay che miệng lại, sắc mặt lập tức trắng bệch, chỉ cảm thấy một cổ lực lượng vô hình đặt ở ngực, cả người đều có chút lung lay sắp đổ, ngay cả hô hấp cũng khó thông thuận, nàng không dám cũng không muốn tin tưởng việc này, run rẩy dời mắt qua, nhìn về phía Lý Vân Tiêu.
Trong mắt Bắc Minh Lai Phong lộ vẻ hả hê, nhẹ khẽ cười nói:
– Vị này chính là hội trưởng thương hội Tử Vân sao, vốn tưởng rằng đã tìm được chỗ dựa cường đại, không thể tưởng được vậy mà lại là một tên bán phê a?