Lý Vân Tiêu và đám người Cẩn Huyên thì trở về tổng bộ thương hội Tử Vân.
Trong phòng khách, Cẩn Huyên bảo mọi người lui lại, chỉ để lại Lý Vân Tiêu, hai người bèn nhìn nhau cười.
Cẩn Huyên chân thành hữu lễ, gật đầu nói:
– Vân thiếu lại cứu thương hội Tử Vân một lần, Cẩn Huyên vô cùng cảm ơn, thật sự không biết làm sao báo đáp.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Cẩn Huyên ngươi có thể không khách sao vậy có được không? Không thể tưởng được có thể gặp ngươi ở trấn Hải Thiên, quả nhiên là đúng dịp.
Cẩn Huyên nở nụ cười, hai mắt tràn đầy lưu ba, tràn đầy điềm nhiên chi sắc, dịu dàng nói:
– Lần trước từ biệt, cho rằng sau nay xa xa không hẹn, không nghĩ đến mới hơn nửa năm lại có thể may mắn nhìn thấy Vân thiếu. Hơn nữa hôm nay vừa gặp,, Vân thiếu đã từ một thiếu niên yên lặng trưởng thành đến trình độ khiến người phải nhìn lên. Vừa rồi thấy Vân thiếu ra tay, tôn vinh tuổi trẻ đệ nhất nhân quả thật hoàn toàn xứng đáng.
Lý Vân Tiêu cười khổ nói:
– Tôn vinh này là họa không phải phúc ah, được nói ra từ miệng Khương Sở Nhiên, thiên hạ không biết bao nhiêu người sẽ tìm đến ta gây phiền toái. Khương Sở Nhiên nhìn qua là người trung thực, không thể tưởng được lại âm hiểm như vậy.
Cẩn Huyên nhịn không được cười lên. ũng chỉ có người tiêu sái như hắn mới dám bình luận thế đại tông chủ như thế a.
– Khương thành chủ tuyệt không phải là người miệng lưỡi, lời hắn nói ra, hơn phân nửa là thật. Trận chiến với Vương giả hải tộc tựa hồ mới xảy ra gần đây, thương thế trên người Vân thiếu đã tốt rồi chứ?
Trong mắt nàng tràn đầy vẻ ân cần, tuyệt không phải chỉ khách sáo.
Lý Vân Tiêu ôn hòa nói:
– Thương thế đã khỏi hẳn, chính là nhờ trận chiến ấy, thực lực của ta mới tăng lên không ít. Lần này tới trấn Hải Thiên là vì Đông Hải Nguyệt Minh Châu, Cẩn Huyên có nghe qua vật ấy chưa?