– Cút.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhổ ra một chữ, theo tay vung lên, chưởng lực chấn tới, lập tức đánh bay tên kia, khiến hắn biến mất không còn thấy bóng dáng ở phía chân trời.
Tất cả mọi người hít một hơi lạnh, dĩ nhiên lại động thật
Bọn hắn đều không biết Lý Vân Tiêu, kể cả Cẩn Huyên cũng như thế, nếu không quyết sẽ không dám phản đối hắn ngầm chiếm địa bàn thương hội Lôi Phong.
Lý Vân Tiêu là người nào? Là người mà ngay cả Thánh Vực và Hóa Thần Hải cũng không quan tâm, há lại quan tâm đến ý kiến và cách nhìn của những thương hội này chứ? Huống chi chỉ là một đám phân hội lâu la, trong mắt hắn căn bản chẳng có gì quan trọng cả.
Dám giơ tay ra ngăn cản xe, vậy thì liền trực tiếp nghiền ép qua là được.
Trong biểu lộ kinh ngạc đến ngây người của tất cả mọi người, người thương hội Tử Vân cứ vậy ở trước mắt bao người, triệt để cướp sạch thương hội Kim Tiễn.
Mà ngay cả Cư An Nhiên của thương hội Thiên Nguyên cũng không nhìn được nữa rồi, nhiều lần lên tiếng ngăn lại, nhưng Lý Vân Tiêu cũng chỉ cười cười ha ha, không chút để ý đến.
Rất nhanh, cả thương hội to như vậy đã bị cướp sạch không còn, mười mấy tên võ giả bị hắn một chiêu đánh ngã xuống đất không dậy nổi, có chút thực lực hơi mạnh hơn một chút cũng thấy rõ tình thế, nằm rạp trên mặt đất không dám đứng lên nữa.
Rốt cục cũng có một vị hội trưởng thương hội thật sự không nhìn được nữa rồi, lòng đầy căm phẫn đứng dậy, nổi giận nói:
– Các ngươi dám … dám làm ra chuyện tày đình vậy sao? Không phải là ỷ vào thực lực của mình không tầm thường sao, nhưng thực lực có mạnh hơn nữa chẳng lẽ có thể thẳng được các thương hội liên thủ sao?
Lý Vân Tiêu thương cảm nhìn hắn một cái, nói:
– Vì sao luôn có người thích cho rằng mình là thứ gì đó vậy nhỉ?