Ánh mắt của mọi người ngốc trệ nhìn qua, chỉ thấy Lê trưởng lão đang run rẩy nuốt lấy rất nhiều đan dược, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, trong mắt lộ ra một mảnh hoảng sợ.
Mà Lý Vân Tiêu bị mọi người cho rằng hẳn phải chết không thể nghi ngờ lại mang vẻ mặt phong khinh vân đạm, đang đứng chắp tay, thảnh thơi lạnh lùng nhìn qua mọi người thương hội Lôi Phong.
Lưu Cảnh Sơn phản ứng lại đầu tiên, đột nhiên hít một hơi lạnh, tựa như gặp quỷ quát to một tiếng, dốc sức liều mạng lui ra phía sau.
– Ngươi, ngươi đừng tới đây
Lúc này hắn đã triệt để sợ rồi, cường giả Võ Đế vậy mà không đỡ được một chưởng của hắn? Thiếu niên này rốt cuộc là người phương nào?
Trong lòng tất cả mọi người đều nổi lên nghi vấn này, nguyên một đám trợn mắt há hốc mồm.
Cư An Nhiên sửng sốt một chút, lập tức cười khổ không thôi, thì ra mình cưỡng ép đứng ra chỉ là người thừa, ngược lại còn làm trò cười. Nhưng trong lòng hắn cũng cực kỳ khiếp sợ, không ngừng suy đoán về thân phận Lý Vân Tiêu.
Mọi người thương hội Tử Vân sau ngốc trệ ngắn ngủi lập tức bạo phát ra trận trận ủng hộ, nguyên một đám kích động không thôi.
Một chưởng đánh bay Võ Đế, loại chiến đấu này đã ai thấy qua chứ?
Ô lão càng như hóa đá, đầu óc không thể suy nghĩ được nữa, hắn cuối cùng đã hiểu rõ loại tự tin gần như mù quán kia của hội trưởng đại nhân là từ đâu, thì ra là do mình kiến thức ngắn.
Tình thế nghịch chuyển quá đột ngột, khiến tất cả mọi người thoáng cái khó có thể thích ứng được, thẳng đến khi Lưu Cảnh Sơn k** r*n lên mới nhao nhao phục hồi tinh thần lại.
– Ta không phải hoa mắt đấy chứ? Thiếu niên này một chưởng đánh bay Võ Đế?
– Giả dối a? Chẳng lẽ hai thương hội bọn họ liên thủ diễn kịch sao?
– Nhất định thiếu niên lát nữa sẽ xuất ra đan dược và trang bị để bán