– Không, không, ta không cam lòng a.
Nhuận Long cầm Tam Xoa Kích gãy trong tay, ngửa mặt lên trời bùi ngùi thở dài, hình dạng anh hùng bi thương, tuyệt vọng nói:
– Lý Vân Tiêu, ngươi nhớ kỹ, ta không phải bại bởi ngươi, mà là bại bởi Thần Đan và lợi khí của Thiên Nguyên thương hội a, ta không cam lòng.
– Hừ, chết đã đến nơi, không cần nói nữa.
“Lý Vân Tiêu” một bước đạp lên, lâm không chém xuống một kiếm, Kiếm mang trực tiếp chấn ở trên người Nhuận Long, tiêu b*n r* một đạo tiên huyết, toàn bộ thân ảnh Nhuận Long trực tiếp bị chấn bay ra ngoài, hóa thành một điểm đen, biến mất không còn tăm hơi.
“Lý Vân Tiêu” nhìn phương hướng điểm đen biến mất, mặt hướng biển rộng, khí thế lăng nhân quát:
– Có Lý Vân Tiêu ta ở đây, những Hải tộc các ngươi liền vĩnh viễn đừng nghĩ bước vào đại lục một bước.
Thanh âm của hắn xa xa truyền ra ngoài, toàn bộ Hải Thiên trấn đều rõ ràng có thể nghe.
Lúc này “Lý Vân Tiêu” mới quay đầu lại, hướng người phía dưới mỉm cười nói:
– Mọi người cũng thấy được, mỗi ngày ở bên ngoài quyết đấu, đao quang kiếm ảnh. Hắc, kể từ khi dùng sản phẩm của Thiên Nguyên thương hội, thật đúng là không làm ta thất vọng.
Nói xong,”Lý Vân Tiêu” liền xoay người lâm không dựng lên, hóa thành một đạo quang mang xông thẳng tới chân trời, biến mất, chỉ có một thanh âm nhàn nhạt xa xa truyền đến nói:
– Ta tự đạp Nguyệt quang mà đến, lướt trong sóng đi. Không nên mê luyến ca, ca chỉ là một truyền thuyết.
– Đặc sắc, đặc sắc a, nghĩ không ra sản phẩm của Thiên Nguyên thương hội cường đại như vậy.
Lập tức có “nội gian” ở trong đám người ồn ào, giống như đánh máu gà cao giọng tuyên dương.
– Nếu muốn võ công cao, sao không tới Thiên Nguyên.
– Thiên Nguyên thương hội nguyên bộ cường hóa trang bị, chỗ nào không cường.