Toàn bộ Hải Thiên trấn thoáng cái muôn người đều đổ xô ra đường, đều hội tụ đến chỗ Thành Nam của Thiên Nguyên thương hội, trên tường thành đứng thẳng hai gã nam tử, khí thế trên người ở trong gió lạnh thấu xương, lạnh rung rung động.
Phía dưới vô số người nhốn nháo, chen chúc không thể tả, cả đám đều quát dẹp đường:
– Đánh a, động thủ a, vì Nhân tộc vẻ vang, đánh chết con Hải thú kia.
Lý Vân Tiêu cũng chen ở trong đám người nhìn lại, chỉ cảm thấy có chút say xe.
Gương mặt tên nam tử kia trong trẻo nhưng lạnh lùng, một tay cầm bảo kiếm, một tay nâng một mặt Ngọc Bi, trường kiếm múa một đạo kiếm hoa, chỉ vào nam tử đối diện nói:
– Nhuận Tường, ngươi đã bại vào ta tay, lần trước tha cho ngươi một mạng, lại vẫn dám đi tìm cái chết?
Tên nam tử bên phải kia khoác trên người một kiện chiến y Thú Hình, tựa long phi long, hình dạng cực kỳ cổ quái, trong tay cầm một cây Tam Xoa Chiến Kích hiển hách uy mãnh, quát nói:
– Làm càn, Nhuận Tường là thân đệ đệ của ta, ta là đại ca hắn Nhuận Long, hôm nay sẽ rửa mối nhục của Hải tộc ta.
“Lý Vân Tiêu” hừ lạnh nói:
– Đệ đệ ngươi bị ta trấn áp, ngươi lại có năng lực gì chạy ra trả thù?
– Hãy bớt sàm ngôn đi, giết.
Nhuận Long hét lớn một tiếng, trên người tuôn ra một đoàn quang mang, mãnh liệt xông tới, khí áp đánh văng ra, dĩ nhiên làm quần chúng phía dưới sợ đến tan tác hơn phân nửa, từng cái cẩn thận lui ra.
Lý Vân Tiêu kinh ngạc không ngớt, hai người trên tường thành đều có tu vi Vũ Tôn, đánh nhau ngược lại cũng dị thường huyến lệ.
– Thật mạnh, không hổ là nhân tài mới xuất hiện đệ nhất nhân và Hải tộc vương giả.
– Quá kích động, ta lại có vinh hạnh thấy một trận chiến có một không hai như vậy.
“Lý Vân Tiêu” đồng dạng hét lớn một tiếng, trường kiếm trong tay chém ra Trường Hồng nghênh đón. Tay phải “Giới Thần Bi” lại trở thành tấm chắn, chống đối đối phương công kích, hai người trong nháy mắt hoà mình, các loại chiêu thức hoa mỹ thoả thích thả ra, thấy làm cho người hoa cả mắt.