– Con mẹ ngươi, đừng đánh nữa.
Đùng.
– Oa oa súc sinh.
Đùng.
Đùng.
Đùng…
Mấy canh giờ sau, trên vách tường toàn bộ mật thất tất cả đều là một ít loang loang lổ lổ, bất quá tựa hồ có loại sức mạnh kỳ dị, đang không ngừng chữa trị vách tường này, mặt Lý Vân Tiêu đã bị đánh thành đông qua (*bí đao), trong đôi mắt tất cả đều là tơ máu đỏ chót, oán độc vô tận.
Bị một phụ nữ phiến thành bộ dáng này, khuất nhục đời này là cọ rửa không xong.
Khả Nguyệt tựa hồ cảm thấy mệt mỏi, dừng tay lại lên tiếng:
– Được rồi, nói đi, ngươi rốt cuộc là thứ gì, trạng thái này của Lý Vân Tiêu lại là chuyện gì xảy ra.
Lý Vân Tiêu đã bị đập hôn đầu điên não, đứng cũng không vững.
– Hả? Lòng mang bất mãn không chịu nói?
Sắc mặt Khả Nguyệt phát lạnh, nhấc tay lại muốn vỗ.
– Đừng, đừng đánh nữa, ta nói, ta nói.
Lý Vân Tiêu dùng thanh âm khàn khàn nói, triệt để khuất phục, hai mắt đỏ chót, có vẻ cực kỳ oan ức, chuyện này quả thật còn khó chịu hơn là giết hắn, nhất thời đem tình huống của mình rõ ràng mười mươi nói ra.
Khả Nguyệt nghe mà trợn mắt há hốc mồm, không nghĩ tới Mai Cốt chi địa dĩ nhiên xảy ra đại sự như vậy, mà Lý Vân Tiêu lại có gặp gỡ cùng cố sự như vậy.
Nàng trầm tư một lúc mới nói:
– Vậy như thế nào mới có thể triệt để luyện hóa ngươi?
Lý Vân Tiêu chấn động trong lòng, giận không kiềm được nói:
– Ngươi cái vấn đề này thật quá đáng, ngươi có gan liền giết ta, cho dù đập chết ta c*̃ng sẽ không nói.
Khả Nguyệt biết hỏi lại không ra đồ vật gì, trong tay nàng lóe lên ánh sáng, quyền trượng nổi lên,”Tranh” một tiếng đặt trên đất, sau đó một tay bấm quyết, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.
– Ôn một chiếc năm tháng hoa mai, là ai chờ mong, là ai đang vì ai chờ đợi?
Theo tiếng thơ ngâm vang lên, một đạo nhu quang tung xuống, một luồng tình cảm nhàn nhạt ở trong mật thất trôi chảy, loại cảm giác đó tựa hồ hữu hình, có màu sắc, có ấm áp, như dòng suối chảy nhỏ giọt, ở trong thời không lưu chuyển.