Hắn nói lập tức được hết thảy khách quý bình ủy tán thành, ai cũng biết lấy thương thế hiện nay của Lý Vân Tiêu xem, ngày mai là không thể khôi phục, chỉ cần ngày mai tiếp tục tỷ thí, như vậy Lý Vân Tiêu bị đào thải liền thành chắc chắn.
– Hanh Thanh Vân, hiện tại kinh mạch hắn đã tận phế, đan điền tổn hại, ngay cả thiên phú võ đạo cũng trực tiếp chịu đến xung kích, sợ là không có mười năm hai mươi năm, là rất khó khôi phục. Các ngươi để hắn ngày mai làm sao tái chiến?
Thanh âm lạnh như băng của Khả Nguyệt vang lên, trong đôi mắt hầu như phun ra lửa.
– Cái gì? Đan điền tổn hại?
– Vũ đạo thiên phú chịu đến xung kích?
Những khách quý kia từng cái từng cái khiếp sợ, nếu thật sự là như thế, vậy thì là một đời nhân vật tuyệt thế triệt để phế bỏ.
Tất cả mọi người lộ ra vẻ ngờ vực, một tên lão giả trong đó nói:
– Nguyệt tiên tử sẽ không nhìn lầm chứ? Ở đây không ít cường giả đều người mang bí pháp, nói không chắc có thể tìm tới phương pháp chữa trị, không bằng để mọi người chúng ta nhìn?
Tất cả mọi người đồng thời tán thành, yêu cầu kiểm tra.
Mục đích đương nhiên là muốn xác nhận là có như Khả Nguyệt nói hay không, còn cứu trị……, hừ, đùa gì thế, ước gì loại nhân vật thiên tài này sớm phế bỏ một chút mới tốt.
Trong lòng Khương Sở Nhiên rung động, không biết Trữ Khả Nguyệt nói thật hay giả, nếu như là thật, vậy thì thực sự quá đáng tiếc.
Trữ Khả Nguyệt hừ lạnh một tiếng nói:
– Muốn xem các ngươi tự mình xem đi.
Nàng không chút nào tiếc rẻ đem thân thể Lý Vân Tiêu đặt ở trên đài, tùy ý mọi người điều tra.
Thân thể Lý Vân Tiêu nàng đã kiểm tra, đan điền xác thực là thiếu hụt một nửa, lúc đó cũng làm cho nàng sợ hết hồn, cả người như bị giội nước lã, cho rằng Lý Vân Tiêu triệt để xong đời, sau đó mới phát hiện một nửa khác dĩ nhiên là bị một luồng sức mạnh màu đen tập kích nuốt chửng, lúc này mới dẫn đến nhìn như chỉ có một nửa đan điền.