Rốt cục có người không phục, lạnh lùng phản bác.
Khương Sở Nhiên cười nói:
– Tạm thời xem Lý Vân Tiêu kia ứng đối ra sao đi, lấy ta đánh giá, sức mạnh của Tường Tử kia mạnh nhất hẳn là đến tứ tinh Vũ Đế đỉnh cao, rất khó đi lên nữa. Mà Lý Vân Tiêu…
Người kia cau mày nói:
– Ồ? Lý Vân Tiêu kia nên mạnh bao nhiêu? Chẳng lẽ có thể có trình độ ngũ tinh Vũ Đế?
Khương Sở Nhiên cười nhạt một tiếng nói:
– Thực lực của Lý Vân Tiêu, ta hoàn toàn đánh giá không ra.
Người kia nói:
– Hừ hừ, này bất quá là góc nhìn của Khương Thành chủ mà thôi, vẫn là chờ Lý Vân Tiêu có thể thắng rồi hãy nói, ta nhìn hắn là cơ hội xa vời.
Trên bầu trời, giờ khắc này Nhuận Tường đã hoàn toàn thay đổi, sau khi sừng rồng hòa tan vào thân thể, lực lượng huyết mạch của hắn c*̃ng phát huy đến cực hạn, nửa người đã hóa thành Long hình, trong tay nhấc theo tam xoa chiến kích, một bộ dáng dấp Tứ Hải Vương Tộc tiêu chuẩn.
– Ha ha, rốt cục chịu lộ ra trạng thái mạnh nhất sao?
Trong tay Lý Vân Tiêu nắm Hàn Kiếm Băng Sương, vung lên, chín chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm lần thứ hai ngưng tụ đến trước người, xếp thành hàng ngang.
Chiến kích trong tay Nhuận Tường xoay ngang, khí tức bắt đầu kéo lên kịch liệt, lấy hắn làm trung tâm, bầu trời một trận run rẩy, từng đạo từng đạo ánh sáng từ trên người tràn ra, như mưa gió tập đến.
Bầu trời bắt đầu mây đen dày đặc, sấm vang chớp giật, mà giờ khắc này trên người Nhuận Tường c*̃ng dần dần biến hóa, một đầu rồng to lớn đang chậm rãi giơ lên, mở to con mắt giống như đèn lồng, phảng phất xuyên qua vô tận thời không, ngưng mắt nhìn Lý Vân Tiêu.
– Chân Long giáng thế.
Lý Vân Tiêu ở dưới Long nhãn nhìn kỹ, c*̃ng không khỏi rùng mình một cái, vội vàng vận chuyển Đại Diễn thần quyết, để tâm thần của mình ngưng định xuống.