Nàng đã làm tốt chuẩn bị bất cứ lúc nào xuất thủ, chỉ cần Lý Vân Tiêu không địch lại liền lập tức xuất thủ cứu người, tiện thể giết Nhuận Tường. Nàng sẽ không cho phép Lý Vân Tiêu bị giết, c*̃ng sẽ không cho phép Khương Như Băng gả cho người này.
Sau khi quyết định, trong mắt lập loè sát ý, hàn quang liên tục, nàng mới mặc kệ cái gì Hồng Nguyệt thành đại sự, cái gì Nhân tộc tôn nghiêm. Phàm là người nàng muốn bảo vệ, liều mạng cũng sẽ bảo vệ.
– Lý Vân Tiêu, ngươi cũng chỉ có trình độ như thế này sao?
Nhuận Tường lạnh lùng một tiếng, chỉ tay lâm không điểm xuống, long khí phá không mà đến, trực tiếp cắt mở không gian, dường như bầu trời hiện ra một vết thương, muốn phá xuyên tất cả.
Lý Vân Tiêu tiện tay vung lên, Thiên Thu bá đao vẫn cắm ở trên vũ đài bỗng nhiên phát sinh một ánh hào quang, hướng chỉ lực đánh tới.
Ầm.
Ánh đao chém phá chỉ kính, lâm không vọt tới.
Nhuận Tường hừ lạnh một tiếng, năm ngón tay khép lại, hóa chưởng thành đao chém xuống, một đạo chưởng phong chấn động, trực tiếp đánh mất đao khí, sau đó chưởng lực đánh xuống, Lý Vân Tiêu vươn mình trở ra.
Chưởng lực chấn động ở trên vũ đài, khói bụi cuồn cuộn tan ra.
Hai người ở sau một đòn này đều ngừng lại, chú ý mà nhìn.
Người bốn phía đều biết mấy chiêu lúc trước bất quá đều là thăm dò mà thôi, nhưng bọn họ không rõ chính là, đối phó một tên chỉ là Vũ Tôn, Hải tộc vương giả ngông cuồng tự đại kia cần thăm dò sao?
– Nóng người đến đây là kết thúc.
Nhuận Tường lạnh giọng nói, hai tay ở trên không trung bay múa, hóa thành một Long thân xoay quanh ở hai cánh tay, đầu rồng đột nhiên hướng xuống dưới, quát lên:
– Long Chiến Vu Dã.
Long thân kia đột nhiên đánh xuống, ở dưới pháp quyết của Nhuận Tường dẫn dắt, đột nhiên nổ tung thành mấy chục Kim Long bé nhỏ, ở trên vũ đài bừa bãi tàn phá, hướng về trên người Lý Vân Tiêu phóng đi.