Rốt cục khóc thành tiếng, lập tức nhảy vào trong lòng Lý Vân Tiêu, nước mắt thấm ướt thanh sam. Ở dưới con mắt của ngàn vạn võ giả không e dè khóc lớn, thân thể mảnh mai, cùng nước mắt như mưa, để trong lòng mỗi người cũng vì đó xúc động, khiến cho người thương cảm.
Hai mắt Nguyễn Tử Mậu đỏ chót, hắn thấp giọng quát:
– Lý Vân Tiêu, thay ta giết con Thủy quái kia.
Tuy rằng nội tâm hắn cực kỳ không cam lòng, nhưng không thể làm gì, chỉ có thể đem cỗ bi phẫn trong lòng giao phó cho người. Thời điểm nói ra lời này, đứng đầu Đông vực thất tinh rốt cục hạ thấp đầu lâu cao ngạo.
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng vỗ mái tóc của Khương Như Băng, một bên hướng Nguyễn Tử Mậu nói:
– Đừng giựt giây ta, đối phương là có lai lịch lớn, ta sao dám đắc tội Tứ Hải Vương Tộc? Hắn không giết ta liền cám ơn trời đất.
Trong mắt Nguyễn Tử Mậu có nước mắt bất khuất đảo quanh, dựng thẳng lên một cái ngón giữa, hung hãn nói:
– Ta xem như là nhìn thấu ngươi người này, ngươi chính là tiện, tiện, tiện.
– Ha ha.
Lý Vân Tiêu không để ý lắm, ngược lại nở nụ cười, vỗ vỗ Khương Như Băng, nhẹ nhàng dùng tay ở trên eo nàng đẩy một cái, liền đưa nàng về trên khán đài, ở bên người Khả Nguyệt.
Sắc mặt Khả Nguyệt nghiêm túc, tiếp nhận Khương Như Băng, trầm giọng nói:
– Không thể thắng liền không muốn miễn cưỡng, ta không hi vọng ngươi có việc.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Yên tâm đi, tuy rằng vướng tay chút, nhưng ta đã quyết định đánh đến cha mẹ hắn cũng không nhận ra.
Khả Nguyệt ngẩn ra, lập tức cười nói:
– Ngươi cùng tính cách của hắn hoàn toàn tương tự, nỗ lực lên.
Một tiếng nỗ lực vang lên, lập tức gây nên phản ứng dây chuyền, toàn bộ quảng trường reo hò một mảnh.
– Nỗ lực lên, đánh hắn, đánh chết hắn đi.