Khương Sở Nhiên biết vậy nên đau đầu, giờ khắc này mỗi một câu nói của hắn đều đại diện cho thái độ của Hồng Nguyệt thành, đối mặt thiên hạ hào kiệt, hắn không thể mất khí độ, tương tự lại không thể trở mặt với Hải tộc, bằng không dẫn tới hai tộc đại chiến liền phiền phức lớn rồi.
Nhân loại đối với thực lực tổng hợp của Hải tộc đều khuyết thiếu nhận thức, ngay cả lúc trước Thánh Vực cũng tránh né không chiến, lấy Khương Sở Nhiên làm người thận trọng cẩn thận, càng là không dám xem thường chiến sự.
Nhưng Khả Nguyệt không lo được nhiều như vậy, cười lạnh nói:
– Chuyện cười, Hồng Nguyệt thành ta chiêu cáo thiên hạ, quyền giải thích tự nhiên quy chúng ta hết thảy. Chúng ta muốn cho ai tham gia người đó liền tham gia, không muốn để cho ai tham gia, kẻ đó phải cút đi, hiện tại ngươi… Liền lập tức cút cho ta, bằng không đừng nói ta không cho Hải tộc ngươi mặt mũi.
Sắc mặt Nhuận Tường đại biến, hướng người nói chuyện nhìn tới, nhưng ánh mắt trong nháy mắt chuyển hướng về một bên, cả kinh nói:
– Lý Vân Tiêu, ngươi c*̃ng ở đây?
Khả Nguyệt cùng Khương Sở Nhiên, còn có Nguyễn Hồng Ngọc cùng với cao tầng khác của Hồng Nguyệt thành cũng là một mặt quái lạ nhìn Lý Vân Tiêu, làm sao những người cổ quái kỳ lạ hắn đều nhận thức? Xem ra quả nhiên là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng nói:
– Tường Tử, không phải oan gia không tụ đầu a.
Trên mặt Nhuận Tường lướt qua một vẻ kích động, lạnh lùng cười nói:
– Ha ha, đạp phá thiết hài vô mịch xử. Thành chủ đại nhân, muốn ta rời đi cũng được, Long tu cùng Lý Vân Tiêu giao cho ta, ta không nói hai lời liền đi.
Khương Sở Nhiên nói:
– Lý Vân Tiêu là quý khách của Hồng Nguyệt thành ta, Long Bí bảo càng là đồ cưới của tiểu nữ, vô duyên vô cớ, điều kiện như thế này thực khó đáp ứng.