Khương Biệt Ly liên tiếp hỏi ba lần, toàn trường yên tĩnh, đã không người nào có thể ứng chiến. Ánh mắt của mọi người nhìn bốn phía, đang tìm Bắc Minh Lai Phong cùng Thừa Hạo Miểu, nhưng không hề phát hiện, xem ra hai người này là sẽ không ra chiến.
Tâm tình Nguyễn Tử Mậu kịch liệt phập phòng, mặt đỏ lừ lừ quay đầu nhìn về phía Khương Như Băng, Khương Như Băng rên một tiếng liền quay đầu đi.
Khuôn mặt Nguyễn Hồng Ngọc lộ ra vẻ tươi cười, Khương Sở Nhiên cũng khẽ gật đầu, Khương Như Băng gả cho Nguyễn Tử Mậu, bọn họ làm cha mẹ ngược lại cũng không phản đối.
Khương Biệt Ly thấy bốn bề vắng lặng, đang chuẩn bị tuyên bố tỷ thí kết thúc, đột nhiên một bóng người từ trong đám người đi ra, bước lên vũ đài, nhất thời dẫn tới một trận ồ lên, hết thảy ánh mắt tụ vào.
– Là hắn?
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng kinh ngạc một tiếng, lập tức liền hiểu được.
Khương Như Băng c*̃ng giật mình kêu to một tiếng nói:
– La đại ca.
Sắc mặt Nguyễn Tử Mậu lập tức chìm xuống, lạnh giọng nói:
– Ngươi là ai?
Người kia hờ hững nói:
– La Thanh Vân.
Lông mày của Nguyễn Tử Mậu nhảy một cái, tựa hồ cũng từng nghe nói danh tiếng người này, cười lạnh nói:
– Ngươi c*̃ng muốn cùng ta tranh đấu?
Hai hàng lông mày của La Thanh Vân đứng dậy, môi khẽ nhúc nhích, truyền âm đi qua nói:
– Ta vô ý tranh Như Băng tiểu thư với ngươi, nhưng ta muốn chiếm được Long tu, chỉ cần ngươi đáp ứng đem vật ấy cho ta, ta lập tức bại hạ tràng.
– Ha ha.
Nguyễn Tử Mậu không e dè cười to, cao giọng nói:
– Ngươi chỉ là bát tinh Vũ Tôn, c*̃ng có tư cách nói điều kiện với ta? Cầm lấy vũ khí của ngươi đến đánh đi.
La Thanh Vân nhíu mày nói:
– Ngươi chưa hồi phục nguyên khí, ta không muốn chiếm tiện nghi của ngươi, ngươi nghỉ ngơi một chút đi.
– Không cần.
Nguyễn Tử Mậu kiên quyết cự tuyệt nói: