Bốn phía, người Hồng Nguyệt thành từng cái từng cái nhiệt huyết sục sôi, có thể bức phong hào Vũ Đế chính mồm thoả hiệp, đồng thời bọn họ đều là người thân lịch, dù là chết cũng không hối tiếc.
Trên mặt Lăng Bạch Y hiện lên vẻ giận dữ, trong tròng mắt tất cả đều là hàn tinh điểm điểm, lạnh lùng nói:
– Chớ ở trước mặt ta thể hiện, lưỡng bại câu thương c*̃ng không phải Khả Nguyệt ngươi đồng ý nhìn thấy, chỉ bất quá phần quyết tâm tráng sĩ chặt tay của ngươi rất cao, ngươi sẽ không chọn theo ta liều mạng chứ.
Trên mặt Khả Nguyệt cười gằn không giảm, nhưng vẫn gật đầu một cái nói:
– Ai cũng không muốn trơ mắt nhìn thân nhân cùng thủ hạ của mình bị giết, muốn thoả hiệp có thể, một, chiêu cáo thiên hạ, Lăng Bạch Y ngươi ở trước mặt Hồng Nguyệt thành ta ngã xuống, thua tâm phục khẩu phục, hai, xin thề sinh thời, không được giết bất luận một ai của Hồng Nguyệt thành ta, làm được hai điểm này, ba người các ngươi liền có thể bình yên rời đi.
– Ha ha, chuyện cười.
Lăng Bạch Y tức điên, cả giận nói:
– Chiêu cáo thiên hạ, thiệt thòi ngươi nghĩ ra được, nếu như đây chính là điều kiện, vậy thì quyết sinh tử đi.
Khả Nguyệt cười lạnh nói:
– Quyết sinh tử, sẽ sợ ngươi sao?
Kim kiếm trong tay nàng giương ra, tiếng ca du dương như có như không vang lên, điều kiện đàm sập, bầu không khí lần thứ hai nghiêm nghị.
Lý Vân Tiêu âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhìn như bầu không khí lại khẩn trương, nhưng hắn biết đã không đánh được nữa rồi.
Kết quả của trận chiến này kỳ thực là song phương đều khó có thể chịu đựng, có thể không chiến sẽ bất chiến, nếu đã có tâm thoả hiệp, vậy thì sẽ không chiến. Hiện tại thiếu chỉ là một điều kiện nhận thức chung, mà Khả Nguyệt giương Niên Nguyện Chi Ca, cũng chỉ là phô trương thanh thế mà thôi.