Ánh mắt ba người cùng nhau rơi vào trên người Lý Vân Tiêu cùng Thương, lộ ra sát ý.
Tiểu Bát cười nói:
– Hai vị tiền bối, chúng ta lấy nhiều khi ít như vậy được không?
Tiết Nam hừ lạnh nói:
– Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, không từ thủ đoạn nào, ngươi thật cho rằng Bát Tượng chúng ta mất mặt, Lý Vân Tiêu giao cho ngươi, ta cùng lão ngũ đối phó con yêu thú kia.
Lý Vân Tiêu có chút say xe, cười khổ nói:
– Ba vị, ta và các ngươi không thù không oán, trong tay lại không có Lý Dật, c*̃ng không có Khương Như Băng, hơn nữa ta cùng con yêu thú này c*̃ng có cừu oán, cái gọi là kẻ thù của kẻ thù là bằng hữu. Nếu mọi người đều là bằng hữu, không bằng thả ta đi trước a?
– Thả ngươi? Mới vừa rồi ngươi còn phóng hỏa đến thiêu ta, còn muốn ta thả ngươi đi?
Tiết Nam cười lạnh nói:
– Nếu người này không có tác dụng, vậy thì giết đi.
Hắn nói xong, ba người lập tức hóa thành ba đạo ánh sáng tách ra, chia ra tấn công hai người.
Thương vẫn lẳng lặng nghe bọn họ nói xong, sát khí trong mắt càng ngày càng mạnh mẽ, lạnh giọng nói:
– Muốn chết.
Thân thể của hắn đột nhiên yêu hóa, lộ ra ác tướng, lập tức cao to mấy lần, trong tay nắm chặt Hỗn Thiên Nghi, nhảy vào trong vòng chiến.
Tiểu Bát trong nháy mắt liền bay tới trước người Lý Vân Tiêu, cười nói:
– Hiện tại ngươi ta một chọi một, cuối cùng cũng coi như là công bằng quyết đấu. Ta vẫn tò mò thực lực của ngươi mạnh bao nhiêu đây này.
Lý Vân Tiêu cười a a nói:
– Bất quá là lục tinh Vũ Tôn mà thôi, mạnh hơn còn có thể mạnh tới đâu. Ngươi xem như là sát thủ có tinh thần võ đạo, phong độ như vậy, văn nhã như vậy, thực sự không thích hợp cùng ta động thủ a.
Tiểu Bát chớp con mắt nói:
– Ngươi nói có lý, nhưng ta nhận lệnh nhất định phải giết ngươi, làm sao bây giờ?