Nhưng lòng Đường Kiếp đã sớm rối loạn, càng loạn càng bị ảnh hưởng, rất nhanh liền trở nên mơ mơ màng màng.
Trong toàn bộ không gian màu đen, ánh mắt cực lớn kia lập tức hóa thành thân ảnh Lý Vân Tiêu hạ xuống, sắc mặt cực kỳ tái nhợt, một tay bắt lấy đầu Đường Kiếp, bắt đầu đọc trí nhớ hắn.
Một lát sau, rốt cục bởi vì tinh thần lực chống đỡ hết nổi, bị tiềm thức trong đầu đối phương chấn xuất thần thức, thân thể suy yếu liên tiếp lui về phía sau, hắc ám bốn phía đều xua tán, về tới lại trong hiện thực.
– Thì ra là thế!
Lý Vân Tiêu kinh hô một tiếng, hồn lực tiêu hao không còn, khiến hắn không dám lưu lại nữa, vội vàng hóa thành một đạo lôi đình lui thân ra.
Đường Kiếp trong khoảnh khắc tỉnh lại, trong mắt lộ ra một tia mê mang, nhưng lập tức liền khôi phục thanh minh, lập tức hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, trông thấy Lý Vân Tiêu bỏ chạy, hắn nổi giận gầm lên một tiếng liền mở ra hai cánh lập tức đuổi theo.
Hai người đều thi triển lôi điện độn thuật, nhưng Đường Kiếp dựa vào một đôi Lôi Sí, hiển nhiên kém hơn Lý Vân Tiêu thân hóa lôi đình rất nhiều, chớp động mấy cái đã mất đi thân ảnh đối phương.
– Đáng giận a!
Đường Kiếp ngửa mặt lên trời gào thét, tức đến toàn thân phát run, mình có thực lực Võ Đế tam tinh, không chỉ có không thể g**t ch*t đối phương, ngược lại còn bị đối phương đọc được trí nhớ trong đầu, một loại cảm giác thất bại và xấu hổ giận dữ thật lớn xông lên đầu hắn.
Được một hồi hắn mới dần dần tỉnh táo lại, lạnh giọng nói:
– Cũng không biết hắn đọc được bao nhiêu trí nhớ của ta, nếu chuyện Tứ Cực Môn hoàn toàn bị lộ ra ngoài ánh sáng, vậy thì thật sự xong đời rồi, người này không thể lưu, không phải giết không được, ta trước tiên phải gặp mặt Thương đại nhân, lại thương nghị chuyện đánh chết người này.