– Ha ha, đã ghiền, rất đã ghiền ah.
Đường Kiếp hai chiêu đắc thủ, hưng phấn oa oa kêu to, dưới chân đạp một cái, thân thể phá không phóng lên, tới gần Lý Vân Tiêu lần nữa giơ lên chém xuống.
Lý Vân Tiêu tuy rằng bị chấn khiến thể nội khí huyết cuồn cuộn, nhưng sắc mặt bình tĩnh như thường, trong lúc không ngừng lui về phía sau trong tay cũng bấm niệm pháp quyết, Thái Cổ Thiên Mục nơi mi tâm mở ra, một đạo hỏa diễm hóa thành Phượng Hoàng, vang lên một tiếng đốt ra ngoài, đón lấy đao mang của Đường Kiếp.
Đường Kiếp có chút kinh hãi, cổ hỏa diễm này mang đến cho hắn cảm giác đủ để thiêu đốt thân thể mình, hắn liền vội vàng thu hồi đao thế, vẽ ra trên không trung mấy đạo đao mang, Đế Khí tung hoành, ngăn cách hỏa diễm ra, hình thành một mảnh chân không.
– Mặc thủ đoạn ngươi có cường thịnh trở lại, chêch lệch cực lớn về mặt tu vị, đủ khiến ta đánh tan tất cả rồi.
Trong tay Đường Kiếp khẽ ngắt đao quyết, giữa không trung bắt đầu xuất hiện từng đạo khe hở màu đen, nhỏ bé yếu ớt như sợi tóc, thời gian dần qua tăng nhiều, tản ra mọi nơi, dần dần bức lui biển lửa ra ngoài.
Lý Vân Tiêu đứng trên không trung, cười lạnh một tiếng, một cổ vòi rồng chậm rãi ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn, lâm không đè xuống, một chiêu Đại Phong Xa ngang trời mà đến, những nơi đi qua hỏa diễm bỗng nhiên “Phanh” lên, hình thành từng đạo sóng lửa, đánh tới trên người Đường Kiếp, lập tức thôn phệ lấy những khe hở màu đen kia.
– Cái gì?
Đường Kiếp cả kinh, nộ vũ hồng đao, yêu lực bành trướng ra, hóa thành một đạo kết giới hình tròn bảo vệ mình vào trong.
Vòi rồng hỏa diễm lâm không cạo xuống, tàn sát bừa bãi chung quanh thân hắn, nhưng không cách nào vọt được vào trong kết giới cả.
Đường Kiếp lạnh giọng nói:
– Cho chiêu pháp của ngươi có nhiều hơn nữa, không cách nào đột phá phòng ngự tuyệt đối của ta thì làm được gì chứ?