Trữ Khả Nguyệt tiếp tục phỏng đoán nói:
– Dựa theo độ tuổi phỏng đoán cũng thập phần ăn khớp. Nói ra, năm đó Cổ Phi Dương trước khi vẫn lạc đã mất đi Nguyệt Đồng chi lực, ta ngược lại rất hiếu kỳ mẫu thân ngươi là ai? Khiến hắn dù mạo hiểm mất đi Nguyệt Đồng cũng sinh ra ngươi. Cổ Phi Dương đã mất đi đồng thuật, tuy rằng cũng vẫn là tồn tại đỉnh phong, nhưng so với mấy cường giả bài danh trước trên Phong Vân Bảng lại kém hơn nhiều, có lẽ đây chính là nguyên nhân hắn vẫn lạc trong sơn mạch Thiên Đãng.
Lý Vân Tiêu lau mồ hôi, không biết nói gì cho phải. Thừa nhận cũng không phải, không thừa nhận cũng không phải, trong lòng nổi lên một cổ cảm giác lạ lạ.
Trữ Khả Nguyệt nháy mắt vài cái, nói:
– Mẹ của ngươi rốt cuộc là ai? Hẳn là họ Lý mới đúng, năm đó nữ tử họ Lý nổi danh tuy rằng cũng có mấy vị, nhưng muốn cho phụ thân ngươi động tâm vẫn kém rất nhiều, chẳng lẽ hắn bị dược vật mê tâm tính sao?
Lý Vân Tiêu nuốt nước miếng, ngượng ngùng nói:
– Cái này… Ta cũng không rõ ràng lắm, ngươi cảm thấy thế nào thì chính là thế đó. Hiện giờ ta có được Nguyệt Đồng, ngươi muốn xử trí ta thế nào đây?
Trữ Khả Nguyệt ngưng tụ ánh mắt, nói:
– Ta đã nghĩ qua vấn đề này, việc quan hệ đến phụ thân ngươi, ta sẽ không nói ra, nhưng phụ thân ngươi và thành Hồng Nguyệt thù sâu như biển, ta một mặt giấu diếm cũng tựa hồ không quá thỏa đáng. Không bằng như vậy đi, ngươi đi tham gia luận võ chọn rể này, cưới lấy Khương Nhược Băng, trước làm con rể thành Hồng Nguyệt, chuyện thân phận đến tương lai có cơ hội lại công bố, ta tin tưởng đã cách nhiều năm, cừu hận cũng có thể chậm rãi hóa giải.
– Đừng, ngàn vạn đừng.
Lý Vân Tiêu vội vàng từ chối nói:
– Nếu Nguyễn Hồng Ngọc biết rõ người lấy con gái nàng là nhi tử Cổ Phi Dương, không lấy ta ra đun trà mới là lạ đấy!