Ba người chỉ cảm thấy da đầu run lên, nếu lúc này bị mất dấu Khương Nhược Băng, hậu quả không thể lường được a!
Người thứ ba lập tức nói:
– Ngươi đi thông tri thành vệ,, mở ra đại trận không gian phong tỏa che dấu, không được để bất luận kẻ nào từ không gian thông đạo rời đi, ngươi đi truyền tống đại trận thẩm tra tin tức về hai người vừa rồi đi, ta lập tức đi bẩm báo quân đốc đại nhân.
Hắn lập tức liền làm rõ mạch suy nghĩ, ba người lập tức hóa thành hào quang biến mất trong tửu lâu.
Ở bên trong thành Hồng Nguyệt, trong địa lao một mảnh đen kịt âm trầm, lộ ra trận trận khí tức mục nát.
Trong đó không có chút ánh sáng, vạn năm qua đều là một mảnh đen kịt, như huyệt động u ám dưới lòng đất, thông hướng Thâm Uyên vô tận.
– Ah đừng a, đừng a, van cầu ngươi, đừng a.
Chỗ Thâm Uyên không ngừng truyền đến tiếng kêm thảm thiết, nơi vốn âm trầm lãnh tịch như nghĩa địa, từ sau khi giam vào mấy người vào hai ngày trước, trong lồng giam lớn nhất ở chính giữa liền thỉnh thoảng truyền ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, khiến cho người không rét mà run.
– Con mẹ nó, đến cùng xảy ra chuyện gì? Trong này nhốt tên b**n th** nào thế?
– Tiếng kêu thảm thiết vừa rồi hình như là do Trang chủ sơn trang Lưu Ly Bùi Cửu Sí truyền đến, chẳng lẽ ngay cả hắn cũng gặp bất trắc rồi sao?
– Hừ, tên sỏa điểu kia lúc vào còn phóng cuồng ngôn, nói hắn và chủ mẫu Khương gia là thân thích, nhiều nhất chỉ hai ngày là có thể đi ra ngoài, hiện giờ chỉ sợ cũng xong đời rồi.
– Nhưng hắn là Võ Đế a, chẳng lẽ tên b**n th** bị nhốt vào lúc sau cũng là cường giả Võ Đế sao?
– Quỷ mới biết, nghe nói trong tận cùng Thâm Uyên còn có giam giữ tồn tại Võ Đế cửu tinh, thỉnh thoảng sẽ có khí tức kh*ng b* truyền lên, nhưng lại chưa bao giờ nghe qua thanh âm.