Khương Nhược Băng ngây ngốc một chút, chỉ thấy hai tên nam tử chẳng biết lúc nào lại xuất hiện trước mặt mình, trực tiếp ngồi xuống ở đối diện.
Hai người tướng mạo lộ ra vẻ yêu dị, khiến người vừa nhìn đã có cảm giác rét run trong lòng, mà một người trong đó lại khiến nàng có cảm giác dường như từng quen biết.
Khương Nhược Băng cảnh giác lên, quát:
– Các ngươi là ai? Ta có cho các ngươi ngồi xuống sao?
Người giống như từng quen biết kia khẽ cười nói:
– Có bằng hữu từ phương xa tới lại đón tiếp như vậy, Nhược Băng tiểu thư, mấy năm không gặp, giờ đã trổ mã trở thành tuyệt sắc nhân gian rồi.
Khương Nhược Băng lắp bắp kinh hãi, người này mình quả nhiên đã từng thấy qua, ngay cả sau khi dịch dung mình cũng có thể nhận ra, nàng cau mày nói:
– Ngươi rốt cuộc là ai?
Người nọ cười nói:
– Ba năm trước ta theo gia phụ đi vào thành Hồng Nguyệt, được Khương thành chủ triệu kiến, đã từng có duyên gặp mặt Nhược Băng tiểu thư một lần đấy.
Trên mặt Khương Nhược Băng lộ ra một tia suy ngẫm, đột nhiên nói:
– Ngươi là Đường Kiếp, công tử Đường Kiếp của Tứ Cực Môn.
Đường Kiếp cười to nói:
– Ha ha, xem ra ta làm người còn không quá thất bại. Cuối cùng cũng khiến tiểu thư nhớ ra rồi.
Khương Nhược Băng lạnh lùng nói:
– Nhớ được thì đã sao, ngươi tới thành Hồng Nguyệt hẳn cũng là đến luận võ chọn rể sao?
Đường Kiếp cười nói:
– Có ý nghĩ này, một lần hành động đánh bại hào kiệt thiên hạ, ngẫm lại liền khiến người hưng phấn không thôi, nhiệt huyết sôi trào a. Vào thời điểm quan trọng thế này, Nhược Băng tiểu thư vậy mà chạy loạn khắp nơi, bộ dạng lại tràn đầy tâm sư. Ha ha, không biết ta có thể giúp được gì không?
Khương Nhược Băng trong nội tâm khẽ động, vội hỏi:
– Đúng rồi, ngươi là công tử Tứ Cực Môn, chắc hẳn cũng có chút bổn sự, có thể giúp ta thoát khỏi thành Hồng Nguyệt không?