Nguyễn Nguyên Tư hổ thẹn nói:
– Đều tại chúng ta thực lực thấp kém, mọi chuyện đều cần thành chủ quan tâm.
Khương Sở Nhiên lắc đầu, nói:
– Chuyện võ đạo tuy rằng chăm chỉ trọng yếu, nhưng cơ duyên và thiên phú càng thêm quan trọng. Đã đến trình độ như các ngươi, tác dụng của chăm chỉ đã càng ngày càng ít rồi, nhưng chỉ cần một mực cố gắng, chung quy cũng sẽ có cơ hội, đây cũng là ông trời đền bù cho người cần cù.
Hắn có chút hâm mộ nhìn thoáng qua Lý Vân Tiêu, thở dài:
– Loại nhân vật như hắn, ở tuổi như vậy đã có tu vi như thế, thành tựu tương lai…, ngẫm lại cũng cảm thấy kh*ng b* ah!
Trữ Khả Nguyệt rèn sắt khi còn nóng nói:
– Vậy thành chủ có thể cân nhắc để hắn làm con rể mà.
Khương Sở Nhiên cười nói:
– Nhân duyên mặc dù đa số do cha mẹ an bài, nhưng thành phần Thiên Ý rất lớn, Khả Nguyệt muội tử, ngươi cảm thấy thế nào?
Trữ Khả Nguyệt khẽ giật mình, lập tức im lặng không nói.
Khương Sở Nhiên cười nói:
– Lại câu dẫn ra chuyện thương tâm của ngươi rồi. Mọi thứ đều có định số, khó có thể cưỡng cầu. Giờ phút này quan trọng nhất là vấn đề phòng ngự thời gian tới của thành Hồng Nguyệt, tai hoạ ngầm lớn nhất chính là Lăng Bạch Y.
Hắn ngưng trọng nói:
– Người này mai danh ẩn tích nhiều năm như vậy, năm đó nghe nói hắn bị Hoàng Phủ Bật đuổi giết, một mực khó hiểu, hôm nay mới biết chuyện Đông Môn Viễn, chắc hẳn là vì thế. Nếu ta không đoán sa thì năm đó bàn tay phía sau chuyện Phệ Hồn Tông đại biến rất có khả năng chính là Lăng Bạch Y, Đông Môn Viễn giết nhiều đồng môn như vậy, thậm chí đả thương Hoàng Phủ Bật, từ thực lực hôm nay của hắn mà xem, không có Lăng Bạch Y tương trợ thì tuyệt đối không thể nào làm được.
Nguyễn Nguyên Tư nói:
– Nếu nói thế, lần này Địa Lão Thiên Hoang mở ra, rất có khả năng Hoàng Phủ Bật sẽ đích thân đến thành Hồng Nguyệt cũng không chừng.